[Hoàng huynh] Đệ lục chương (Thượng)

Tháng Năm 31, 2011 at 4:46 chiều 3 comments

HOÀNG HUYNH



Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ
Dịch giả: QT
Thể loại: cung đình, huynh đệ văn, ngược luyến, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn




~~^O^~~


Sáng hôm sau Cao Thiên rời phủ từ sớm, hắn cần phải đi tuần tra hệ thống phòng thủ trong thành một chút. Không ngờ khi trở về, chờ đợt hắn lại là một tin tức kinh thiên động địa: Cao Ca đã biến mất. Thời điểm Hoàng đế đại nhân lục tung toàn bộ Thanh thành quả thật long trời lở đất, còn kẻ đang bị truy tìm đó lại quang minh chính đại trải thảm ngồi tại lều trại của nghĩa quân Cao Vân.


“Huynh nói sao? Nhị hoàng huynh nhất định sẽ vì huynh mà từ bỏ cả giang sơn, bỏ cả ngôi vị hoàng đế? Lại còn cùng huynh ẩn cư?” Cao Vân không khỏi lớn tiếng kêu lên, khuôn mặt nhuốm đầy vẻ khó tin, sau đó ngay lập tức hắn ôm lấy tay Cao Ca: “Hoàng huynh, huynh đừng để hắn lừa. Tên đó căn bản chỉ ham thích ngôi vị hoàng đế mà thôi, hắn làm sao vì huynh mà buông tay được? Hoàng huynh, huynh yên tâm, hiện giờ huynh không còn nằm trong tay hắn nữa, đệ không sợ ném chuột lại vỡ đồ nữa, sẽ cùng hắn chiến một trận ra trò, hai người chúng ta một bên, sợ gì hắn?”


Cao Vân càng nói càng tỏ vẻ kích động, Cao Ca có chút buồn cười nhìn hắn nói: “Ngươi nói bậy bạ cái gì đó? Tại sao lại có thể gọi Nhị hoàng huynh là tên này tên nọ, mới ở Hoa Đào châu một thời gian đã không còn bộ dáng của một hoàng tử rồi. Chính miệng Cao Thiên đã nói với ta, hơn nữa trông bộ dạng của hắn nhất định không phải là dối gạt. Vân nhi, ta đã quyết định, muốn cùng Thiên nhi ẩn cư nơi núi rừng, sống một đời tiêu dao. Ngôi vị hoàng đế tối cao kia, cho ngươi toạ đi.”


“Hoàng huynh, huynh đừng đứng đây mà có ý nghĩ kỳ quặc đi.” Cao Vân vẫn giữ vẻ mặt không thể tin nổi. Trong mắt hắn, trong tâm hắn, Nhị ca căn bản là vì ngôi vị hoàng đế mà làm nhiều thủ đoạn nhẫn tâm, làm sao có thể khiến người khác tin tưởng đây.


“Có cái gì kỳ quặc? Dù sao thì cũng đợi tới sáng mai đi, để Thiên nhi cùng tới đây, nói cho rõ ràng.” Cao Ca vẻ mặt vui mừng nói: “Được rồi được rồi, không nói chuyện này nữa. Lúc trước tới doanh trại, ta còn thấy trong trại của ngươi có nuôi một đám trâu, trông thật thú vị. Trước giờ ta cũng không biết, trâu lớn lên là cái bộ dạng gì đâu. Nào, mau dẫn ta đi xem.”


Cao Vân dở khóc dở cười, trong thâm tâm không khỏi nghĩ thầm: hoàng huynh a, huynh cũng thật quá khờ dại. Một việc đại sự như vậy mà huynh nói nhẹ tựa lông hồng, lại đi hứng thú với một đám trâu. Có điều xưa nay hắn rất nghe lời hoàng huynh. Tuy hiện tại trải qua chinh chiến cũng đã trưởng thành hơn nhiều nhưng đối với hoàng huynh hắn vẫn hết sức kính trọng. Vừa nghe y nói liền ngoan ngoãn chạy theo ra ngoài cùng y ngắm trâu.


Bên trong hàng rào là mấy chục con trâu, một cặp nghé mới sinh không hiểu tại sao chạy vọt lại gần bọn Cao Ca, kêu lên một tiếng dài, đôi mắt chúng như trừng trừng nhìn y, nhuốm vẻ tức giận.


Cao Vân nói: “Mấy chục con trâu này là do mấy đại phú ở Phong thành tiến cống. Bọn họ lúc ấy lo lắng ba quân nghĩa sĩ cuộc sống kham khổ, mà mấy con trâu này đều sắp sinh nên muốn nuôi, gặp đúng dịp có thể đem thịt để khao thưởng tướng sĩ. Có điều đám súc sinh này lại vô cùng dữ tợn, ta vẫn muốn đem chúng đi giết hết. Có người nói ta rằng nếu đem đám trâu này giết đi, thì đám gia súc còn lại nhất định sẽ làm loạn nên mới chần chừ đến tận bây giờ. Hừ, thật ra đều là nói bừa. Ta không tin đem đám súc sinh này giết hết, đám còn lại lại có thể tạo phản. Mà cứ thử tạo phản xem sao, ta không đem giết hết cũng là lạ. ”


Cao Ca ngó đầu ngắm nghía đám trâu, bỗng nhiên cười ha hả nói: “Vân nhi, đám trâu này ngươi cho ta được không? Ta cho ngươi ngôi hoàng đế, ngươi cho ta đám trâu này. Tương lai ta cùng Thiên nhi ẩn cư, cũng cần có con vật gì đó để nuôi, còn kiếm miếng ăn nữa, có phải hay không?” Trên mặt y liền có điểm khờ dại, đôi mắt ẩn tình ngắm nhìn đám trâu.


Cao Vân không nói gì, thầm nghĩ, hoàng huynh của ta không biết là có bệnh gì không, nhìn đám trâu liền nhất kiến chung tình. Hắn liền vuốt vuốt trán, nói: “Được rồi được rồi, có điều hoàng huynh, đệ không nghĩ việc này có thể thuận lợi, hết thảy cũng chờ Nhị ca thật sự đáp ứng rồi nói sau.” Đoạn hắn túm lấy tay Cao Ca kéo trở về: “Nào, trở về ăn cơm thôi, từ lúc huynh tới doanh trại này, đến giọt nước cũng chưa uống nữa.”


“À, được được, để ta nếm thử chút tư vị cơm canh tại lều trại của Vân nhi xem sao.” Cao Ca cười cười gật đầu.


Ăn cơm xong xuôi, y liến bắt Cao Vân viết thư cho Cao Thiên. Chìm trong suy nghĩ tương lai mình cùng Cao Thiên ẩn cư sơn dã, trên mặt y không khỏi nở một nụ cười mãn nguyện.


.


Cao Thiên nhanh chóng nhận được thư. Một mũi tên bắn lên tường thành, trên mũi tên còn gắn một dải tua hồng. Đó chính là chủ ý của Cao Vân, nội dung thư cũng vô cùng đơn giản, chỉ duy nhất một câu: “Hoàng huynh đang ở trong tay ta, nhị hoàng huynh liệu có dám một mình tới gặp?”


Cao Vân là cố ý làm như vậy, Hắn thật sự không thể tin Cao Thiên kia sẽ vì Cao Ca mà không màng giang sơn thiên hạ. Hắn phải thử xem, nếu người kia đến mạng cũng không dám thí, thì làm gì có chuyện giang sơn thiên hạ này hắn sẽ từ bỏ?


Nhận được thư Cao Thiên tuy rằng có chút nghi ngờ việc làm sao Cao Ca có thể lọt được vào tay Cao Vân nhưng hắn cũng không nửa phần do dự, chỉ đạo các tướng lĩnh làm nhiệm vụ, không quản sự phản đối, một mình tới doanh trại của Cao Vân. Bởi sự việc liên quan đến tính mạng của Cao Ca, cho nên đến thị vệ tâm phúc cũng không mang.


Lòng như lửa đốt tiến vào trong doanh trại, nhưng lọt vào mắt hắn quả thật là một hình ảnh khiến hắn ngây ngẩn. Cái người đáng lẽ bị nhốt kia lại có vẻ mặt cười sáng lạng, lập tức đứng lên tới cạnh hắn, còn vô tư cười nói: “Thiên nhi, ngươi đã đến rồi ngươi đã đến rồi.” Sau đó y quay lại nói với Cao Vân: “Thế nào? Ngươi đã tin chưa? Thiên nhi sẽ vì ta mà từ bỏ mấy cái thứ đó, ngươi xem không phải một mình hắn tới như đã hẹn sao?”


Y gắt gao nắm chặt tay Cao Thiên khiến tay hắn thấy rất ấm áp. Cũng may là y đã làm như vậy, bằng không quả thật Cao Thiên đã nổi xung tới trời long đất lở.


Cao Vân có chút kinh ngạc nhìn Cao Thiên, trên mặt thoáng xanh lại thoáng đỏ, cuối cùng trong mặt lại hiện lên một tia nghi hoặc, định nói gì đó lại bị Cao Ca chặn lại, kéo hắn đẩy ra ngoài: “Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi, ta sẽ nói chuyện đó với Thiên nhi, dù sao ngươi nói cũng vô ích, trọng lượng của ngươi sao nặng bằng ta, ha ha ha.”


Cao Thiên nghi hoặc nhìn Cao Ca, cái người khiến hắn lo lắng cả một đêm, đến một chút tiều tuỵ như hắn tưởng tượng cũng không có, thay vào đó lại là vẻ mặt hết sức vui mừng, giống như đang trắng tay bỗng dưng được mười vạn lạng bạc vậy. Hắn nhìn Cao Ca vẫn chưa hết tươi cười, không khỏi nhíu mày thắc mắc: “Hoàng huynh, ngươi có biết là ta lo sợ đến chết không? Hoá ra ngươi lại ở đây sống tốt như vậy, rốt cuộc là chuyện gì?”


Rồi hắn như bừng tỉnh nhận ra: “Biết rồi, ta biết rồi, ngươi chính là tự chạy đến đây đúng không?”


Cao Ca đỏ mặt cúi thấp đầu: “Ta… ta…. chính là muốn tìm một biện pháp tốt đẹp nhất, cho nên… mới tự chạy tới đây.” Y lại thấy mình không có làm gì sai, liền ngẩng đầu: “Ta cũng là vì hai đệ đệ các ngươi thôi, hoàn toàn không vì tư tâm của bản thân.”


Cao Thiên không ngừng di di hai huyệt thái dương, tiến lại gần bên cạnh Cao Ca ngồi xuống: “Được rồi, ta đã hiểu, nói đi, rốt cuộc ngươi muốn chơi cái gì? Thiên a…” Hắn rên rỉ một tiếng, nghĩ chắc chắn kiếp trước mình đã phạm phải nghiệp chướng gì, bằng không tại sao kiếp này lại phải lòng hoàng huynh, hơn nữa lại còn thích tới mức tim cũng phát đau, còn nguyện ý vì y mà từ bỏ mọi thứ?


Cao Ca sắc mặt trịnh trọng đứng lên, y gỡ chiếc trâm xuống rồi đưa tới trước mặt Cao Thiên: “Thiên nhi, ngươi xem xem, đây là chiếc trâm ngươi tặng ta, ngươi còn nhớ rõ không?”


Cao Thiên trên mặt có chút rung động, nhìn chằm chằm chiếc trâm thật lâu, sau đó mới trầm giọng nói: “Đúng vậy, là ta tặng cho huynh.” Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay Cao Ca: “Hoàng huynh, không nghĩ một chiếc trâm bình thường như vậy mà ngươi còn giữ lại, không phải ta đã tặng cho ngươi hơn mười chiếc trâm ngọc với ngân trâm sao?”


Cao Ca rút cây trâm lại, một lần nữa ngồi sát lại, vênh mặt nói: “Mấy thứ kia không giống. Ta đã nói rồi, đây là thứ ngươi tự tay làm cho ta, ta sẽ vĩnh viễn quý trọng nó.” Mặt y bỗng chốc đỏ bừng, cúi đầu ngập ngừng một lúc, sau đó dường như đã quyết định, ngẩng đầu nói: “Thiên nhi, một khi đã như vậy, ngươi hẳn cũng nhớ rõ ngày đó ngươi nói với ta những gì, có phải không? Ngươi đã nói, nếu ta nguyện ý cùng ngươi ở bên nhau mãi mãi, ngươi cũng sẽ nguyện ý từ bỏ giang sơn này, cùng ta sống nốt quãng đời còn lại nơi sơn dã.”


Cao Thiên gật đầu nói: “Đúng vậy, ta luôn nhớ rõ.” Trong thâm tâm hắn đã đoán ra sự việc, nhưng hắn cũng không dám tin đó là sự thật.


Ánh mắt Cao Ca chợt sáng long lanh: “Như vậy Thiên nhi, chúng ta hai người cùng nhau rời khỏi hoàng thành đi, biển rộng cả nhảy, trời cao chim bay, chúng ta cùng nhau du ngoạn khắp nơi, sóng vai tới Đông Hải ngắm mặt trời mọc, đến Nam Hải ngắm mặt trời lặn, đến Tây Hải ngắm mặt trời lúc buổi trưa, đến Bắc Hải…. uhm… đến Bắc Hải ngắm trăng, từ nay về sau không màng thế tục nữa.”


Ngữ khi của y không khỏi có chút run rẩy, hai tay bất giác nắm lấy tay Cao Thiên: “Thiên nhi, ngươi…. Sắp tới, ngươi… nguyện ý từ bỏ những thứ kia sao? Ngôi hoàng đế, quyền lực, tiền tài, danh lợi… Ngươi nguyện ý từ bỏ tất cả hay sao?”


Cao Thiên chăm chú nhìn Cao Ca, dò xét một tia sơ hở trong mắt y nhưng không hề, đôi mắt Cao Ca kiên định, trong sáng nhìn hắn, một đôi mắt yên bình, không nhuốm một chút giả dối hay bối rối nào. Hắn liền ngược lại nắm chặt tay Cao Ca: “Ngươi… ngươi đã ý thức rõ ràng, rằng ngươi nguyện ý ở bên cạnh ta sao? Ngươi… trong lòng ngươi đã có thể tiếp nhận ta rồi hay sao?”


Cao Ca mặt buồn buồn gãi gãi đầu: “Kỳ thật… ban đầu ta nghĩ rằng, ta không thể nào làm được. Có điều… trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, Thiên nhi, ta bỗng nhận ra, nếu hai người chúng ta ở bên nhau, trong lòng ta liền cảm thấy thật ấm áp. Ta thực không thể tưởng tượng có một ngày có thể cùng ngươi ngày ngày đêm đêm bên nhau. Đây… có lẽ trái với luân thường đạo lý, nên ta vẫn có chút không quen. Ta muốn tự chuẩn bị thật kỹ trước khi thay đổi bản thân. Thiên nhi, ta cảm thấy, những ngày ta và ngươi ở bên cạnh nhau, rất hạnh phúc, cho nên, ta muốn thử một chút. Thiên nhi, ngươi… ngươi có nguyện ý giúp ta hay không?”


“Ta nguyện ý.” Gương mặt Cao Thiên vì quá kích động mà đã phiếm hồng. Hắn đã từng nghĩ, rồi ngày này cũng sẽ đến, cái ngày giữa Cao Ca và giang sơn thiên hạ, hắn phải lựa chọn. Tuy rằng đáp án cuối cùng sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng ít nhất hắn cũng sẽ mất ít lâu do dự. Nhưng khi nghe những lời tâm huyết của Cao Ca, hắn chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc, trái tim đập liên hồi. Giang sơn cũng tốt đấy, thiên hạ cũng tốt, danh lợi lại càng tốt nhưng giờ đây, đối với hắn chẳng còn chút phân lượng nào. Trước mắt hắn, trong trái tim hắn chỉ còn hình ảnh người này, hoàng huynh mà hắn đã khát khao nửa đời.


Cao Ca nghe được đáp án từ Cao Thiên, ngược lại lại vô cùng sửng sốt. Y kỳ thật đã thầm đánh cược với bản thân. Y đánh cược tình ý của Cao Thiên đối với mình là thật hay giả. Trong lòng y tuy rất mơ hồ, mông lung nhưng y vẫn cảm nhận được, tình cảm của đệ đệ dành cho mình là thật sự, bởi vậy đáp án này cũng không nằm ngoài dự đoán của y. Có điều, Cao Thiên đáp ứng nhanh chóng, không một tia do dự, hoài nghi nào như vậy, lại chính là không nằm trong dự liệu của y.


Tâm tư Cao Ca đột nhiêm ấm áp hẳn lên, tựa như có một cục đường hiện nay đã tan chảy. Chợt thấy Cao Thiên vì kích động mà sáp lại gần, y liền hoảng sợ, vội vàng giơ tay ngăn cản rồi lại chợt thấy sắc mặt Cao Thiên trầm xuống, trong lòng y vội quýnh lên, nói: “Thiên nhi, đang ban ngày, ngươi… nếu muốn làm… đợi… đợi tới buổi tối đi…” Một câu nói xong, gương mặt y không khác gì con tôm luộc.


Cao Thiên ngẩn người một lúc, rồi lập tức nhẹ cười: “Được, dù sao… chúng ta vẫn còn nhiều thời gian.” Hắn nói những câu này, lại nhìn Cao Ca với ánh mắt ấm áp, không khỏi có vài tia tối ý. Cao Ca nhìn hắn lại càng thêm đỏ mặt, nên đầu y đã cúi thấp lại càng thấp hơn.


“Ngươi còn cúi nữa thì đầu sẽ chạm luôn đầu gối đó.” Cao Thiên vừa cười vừa nhắc nhở, rồi hắn đứng lên, đối Cao Ca nói: “Ngươi bây giờ cứ ở đây chờ, ta trở về an bài một chút chuyện. Bình minh ta sẽ để Vân nhi vào thành. Từ nay về sau, ngôi hoàng đế kia để hắn làm đi. Uhm, ta phát hiện tiểu gia hoả này kỳ thật cũng không tồi. Trong vòng ba tháng ngắn ngủi mà huy động được một đội quân tướng sỹ như vậy, thật sự rất tốt!”


Cao Ca cũng không còn tâm trạng để ý đến những lời Cao Thiên nói nữa, hắn đã quyết định thì những việc khác cũng không còn quan trọng nữa. Y vui sướng gật đầu, đưa Cao Thiên ra khỏi trướng, bỗng nhiên lại lo lắng nắm tấy tay Cao Thiên: “Thiên nhi… ngươi sẽ không gạt ta chứ? Phải không?”


Cao Thiên gật đầu, vỗ vỗ tay an ủi y, sau đó ôm y một chút: “Ngươi yên tâm, lúc này ta tuyệt đối sẽ không lừa gạt ngươi. Không quá ba ngày nữa chúng ta sẽ cùng được ngắm cảnh ven hồ diễm lệ, không phải ngươi vẫn thích cảnh sắc nơi đó sao? Ta còn háo hức muốn xem nơi ở của chúng ta sẽ ra sao đây~”


Trong mắt Cao Ca lại loé lên một tia hạnh phúc, dùng sức gật đầu, nắm chặt lấy tay Cao Thiên: “Vậy… vậy khi nào ngươi quay lại… quay lại đón ta?”


Cao Thiên nở một nụ cười viên mãn: “Làm gì phải vội vã? Ta nhất định sẽ quay lại đón ngươi. Suốt đêm nay ta sẽ về an bài mọi thứ, sáng sớm ngày mai tới đây đón ngươi.” Rồi bỗng nhiên hắn kéo Cao Ca lại gần, nhẹ nhàng đặt lên trán y một nụ hôn, sau đó mới buông người yêu ra, phóng lên ngựa mà chạy.


Cao Ca vẫn chưa hết bất ngờ, bóng ngựa đã nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt y. Tay y bất an nắm lấy vạt áo, không rõ tại sao, có lẽ hạnh phúc tới quá nhanh và dễ dàng, khiến trong tâm y liền tràn ngập một nỗi sợ không tên, chính y cũng không hiểu được vì cái gì bản thân lại có cảm giác này. Có điều… y tự chấn an bản thân, hít sâu một hơi: ảo giác, nhất định là ảo giác, chắc là do chính mình quá lo lắng nên mới nảy sinh cảm giác này thôi.


.


Cao Ca sau đó cả ngày tâm trạng hưng phấn. Nằm trên giường mà y không ngừng mường tượng về cuộc sống sau này của y cùng Cao Thiên. Bọn y sẽ mãi gắn bó, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, sau đó cùng nhau khai khẩn đất hoang hai bên hồ để trồng lúa khoai. Hai người còn có thể dạo ngoài chợ, lấy lúa khoai trồng được bán đi, đổi lấy một số thứ khác. Lúc nhàn rỗi có thể đi đâu đó du ngoạn, thăm bằng hữu thân thiết hoặc tới trường học dạy dỗ vài đứa nhỏ.


Y cứ như vậy suy nghĩ mãi không thôi. Cơm trưa cũng vừa ăn vừa cười ngây ngô. Y ngẫm ngợi tới mức quên hết chuyện xung quanh, thậm chí Cao Vân đến gần y cũng không nhận ra.


“Hoàng huynh, ngươi liệu có chắc chắn không?” Cao Vân vẫn là không thể tin nhị hoàng huynh của hắn lại có thể chủ quan khinh địch mà cứ thế từ bỏ. Dù sao đây cũng là giang sơn, là thiên hạ, là ngôi hoàng đế, là thứ mà từ xưa đến nay vì nó mà nhiều đời huynh đệ phụ tử tương tàn, nào có thể chỉ vì vị huynh trưởng ngây ngô trước mắt đây mà từ bỏ.


Mất một lúc sau Cao Ca mới hồi phục tinh thần, nhìn nhìn Cao Vân, đột nhiên nhớ tới một chuyện, y liền nhảy dựng lên, nói: “Vân nhi, ta cùng nhị hoàng huynh của ngươi nhất định sẽ ẩn cư, ngươi chuẩn bị thật tốt để mà nhận lại ngôi vị đi. Nhị hoàng huynh của ngươi cũng biết là khả năng của ngươi cũng tốt, cho nên tương lai ngươi phải vì toàn dân thiên hạ mà trị vì thật tốt, nghe không?”


Cao Vân bật cười, nhìn không được liền nói: “Hoàng huynh, đệ thấy huynh vui mừng hơi sớm. Chuyện này, dù thế nào cũng thấy có nhiều điểm không thể tưởng tượng nổi, đến giờ đệ vẫn không thể tin.”


Cao Ca đắc ý cười nói: “Cái này ngươi không cần phải lo, dù sao ta cũng đã quyết rồi, nhị hoàng huynh của ngươi sợ ta, ta nói gì hắn nghe nấy, ha ha ha. Đúng rồi, việc của ngươi ta đã đáp ứng được, vậy thứ ta muốn đâu?” Trong đầu y lúc này lại hiện lên hình ảnh y cùng Cao Thiên hai người dắt tay nhau chăn thả đám trâu, nhịn không được lại tự cười ha ha thành tiếng.


Cao Vân ngẩn ra một lúc, chợt hiểu ra y đang nói đến đám trâu kia, liền lắc đầu: “Đã biết đã biết. Từ nhỏ đến lớn, đã lúc nào đối với huynh thất hứa chưa? Đợi nhị hoàng huynh trao lại ngôi vị, thứ huynh muốn tiểu đệ lập tức dùng hai tay kính cẩn dâng lên.” Hắn bỗng nhiên nhíu mày: “Tuy nhiên, dù thế nào đồ súc sinh đó ngươi cũng đều phải giết chết. Nếu không thứ đó trong tay ngươi, ngươi không thể trông nom được.”


“Giết?” Cao Ca kêu lên sợ hãi, y biết là Cao Vân đang nói đến đám trâu, vì thế vội vàng lắc đầu: “Không được! Ta thấy nó chỉ hơi hung dữ chút thôi, chứ thực ra vẫn thuần được. Ta không thích sát sinh, tàn nhẫn quá. Tìm một chỗ nào đó nhốt lại, rồi từ từ thuần hoá hẳn sẽ biết nghe lời ngay thôi. Đến lúc đó còn có thể giúp ta được nhiều thứ nữa a~”


Cao Vân nói: “Huynh đang nằm mơ sao? Súc sinh kia làm sao có thể thuần hoá được? Ngươi cứ cẩn thận. Có khi không phục tùng huynh, mà còn làm huynh bị thương, vậy mất nhiều hơn được, huynh cũng không phải là chưa từng nếm qua nỗi khổ này.” Hắn nhớ rõ có lần ba huynh đệ bọn họ đi dã ngoại, rồi tranh nhau ôm một chú dê con. Cao Ca giúp hắn bắt dê, kết quả lại bị vấp phải một gốc cây, còn không may bị gốc cây đó thọc vào bụng.


Ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên một tràng thanh âm đổ vỡ, như là có người nào đó giẫm lên ngói, thanh âm vỡ vụn của từng miếng ngói cứ thế vang vọng trong đêm.




~~

Entry filed under: Hoàng huynh. Tags: .

[1 người cha và 3 đứa con NT] Cãi nhau [Nhà có Đô Đô] Một ngày hạnh phúc (hạ)

3 phản hồi Add your own

  • 1. utitgg  |  Tháng Sáu 8, 2011 lúc 1:48 chiều

    anh Thiên hiểu lầm oỳ. cũng tại 2 anh này nói chuyện mờ ám quá đi. trâu thì cứ nói thẳng ra là trâu đi

    Trả lời
  • 2. hoanghondo  |  Tháng Bảy 6, 2011 lúc 10:51 chiều

    Đã biết là không đơn giản mà êm xuôi vậy ma.
    hầy, bắt đầu vào cao trào mới rồi. lấy tinh thần để đợi thôi
    thanks

    Trả lời
  • 3. Linh Phương  |  Tháng Bảy 30, 2011 lúc 11:36 chiều

    Đọc một lèo từ đầu đến chương này, thật sự rất thích a. Cảm ơn nàng nhiều!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Năm 2011
M T W T F S S
« Apr   Oct »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  

Ai choo O_o

  • 1,429,056 YJ

%d bloggers like this: