[Thần Vô Chi Nguyệt] Chương 29, 30, 31

Tháng Ba 28, 2011 at 8:41 sáng 6 comments

Thần Vô Chi Nguyệt

Tác giả: Nhã Kỉ
Thể loại: Hiện đại, game online, nhất thụ nhất công,….
Rating: PG13
Tình trạng: Hoàn thành

Chương 29: Phong ba trên diễn đàn

Gặp mặt, là một khái niệm thế nào……

Có thể mặt đối mặt nói chuyện cùng đối phương, có thể nhìn thấy rõ ràng biểu tình trên mặt của đối phương, nghe thấy giọng nói của đối phương, cảm thụ tâm trạng của đối phương.

Sự phối hợp ăn ý từng khiến cho người ta run rẩy …… người cộng tác mà mình vẫn luôn muốn hiểu biết nhiều hơn sâu hơn, một ngày nào đó không lâu nữa, sẽ thực sự đứng trước mặt mình, mỉm cười chào hỏi mình.

Trong lòng có một cảm giác chờ đợi, cùng với loáng thoáng lo lắng.

Lo lắng, ấn tượng nào đó sẽ tiêu tan.

Bỗng nhiên lại cảm thấy ý nghĩ của chính mình thực buồn cười. Internet cùng hiện thực, cho dù chênh lệch thật lớn cũng vô cùng bình thường, huống hồ…… mình cũng không phải đi xem mặt, làm gì mà lo lắng trong hiện thực Thanh Dạ có hợp hay không hợp ý mình?

Cho dù khiến mình vừa lòng, thì có tác dụng gì đây?

Lễ Giáng Sinh Ly Ca nói, “Ở trong trò chơi này hội phó có lẽ là người hội trưởng tin tưởng nhất, ỷ lại nhất…… đồng thời cũng là ‘thích nhất’”.

Thái độ của Thanh Dạ luôn nửa đùa nửa nghiêm túc, làm cho người ta phân không rõ hư thật. Tin tưởng “nhất” một thành viên vừa mới vào hội mấy tháng, thích “nhất” một người lúc trước còn chịu đủ lời chỉ trích, thậm chí vượt qua những người anh em đã làm bạn với anh từ lâu…… cùng với người vợ tương lai. Ngẫm lại đều cảm thấy không có khả năng.

Tuy rằng, bản thân đối với Thanh Dạ tin tưởng cùng thích…… tựa hồ đã không thể nói rõ ràng.

“Thanh Dạ.”

Chu Luật thấy, vẫn luôn im lặng Trà Trà lúc này có phản ứng.

“Hử?”

Hai người bọn họ dùng kênh mật nói mấy câu, sau đó Thanh Dạ đứng dậy nói:

“Bọn anh còn có chút việc, đi trước đây.”

“Ờ……”

Đu Đủ hình như đang ngủ, đến trả lời cũng ỉu xìu.

“Buồn ngủ thì đi ngủ một lát đi. Bây giờ là năm giờ, vẫn còn chút thời gian.”

“Dạ……”

“Luật.” Thanh Dạ quay đầu mỉm cười nói, “Cậu cũng đi nghỉ ngơi đi, cẩn thận đừng đi làm muộn.”

“Ừ.”

Rất muốn hỏi Thanh Dạ cùng Trà Trà có việc gì phải làm, rồi lại cảm thấy mình không có tư cách xen vào việc riêng của hai người đó. Tuy rằng Thanh Dạ hao hết tâm tư chuẩn bị lễ vật quả thực làm người ta cảm động, nhưng cậu sẽ mãi không quên, Thanh Dạ nên quan tâm nhất…… chính là người vợ tương lai kia.

.

Tắt máy tính đi tắm một lát, đã là năm giờ rưỡi. Chu Luật nằm trên giường một lúc, không ngủ được.

Suy nghĩ rất tỉnh táo, hoàn toàn không buồn ngủ.

Tối hôm qua đã xảy ra rất nhiều việc, đã trải qua rất nhiều cảm xúc khác nhau. Mất mác, vui sướng, cảm động, chờ mong, sầu lo. Mọi việc xảy ra trong trò chơi, tựa như một tháng phong phú lâu dài đã trôi qua trong hiện thực.

Thần Vô Chi Nguyệt…… vừa mới rồi còn ở trên người mình, tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh. Mà giờ khắc này trên tay lại trống trơn, cái gì cũng không có.

Internet cùng hiện thực, khác biệt ngay ở nơi này. Những gì tồn tại trong thế giới kia, ở thế giới này không tồn tại. Những cảm xúc tồn tại trong thế giới kia, ở thế giới này cũng không tồn tại. Cậu và anh, hôm nay có thể ở trong trò chơi anh dũng chiến đấu tắm máu quân thù đồng sinh cộng tử, ngày mai cũng có thể ở trong hiện thực lướt qua nhau không hề quen biết.

Mình muốn gì đó, hiện tại cũng giống như Thần Vô Chi Nguyệt. Nhìn như đã nắm trong tay, kỳ thật lại vĩnh viễn chưa từng có được.

.

Thức cả đêm đến công ty, vô luận tinh thần tốt đến thế nào, cũng sống không qua được buổi chiều.

Chu Luật cuối cùng cũng đợi được đến tan tầm. Chuẩn bị đêm nay không lên mạng mà ngủ bù.

Đúng lúc này cú điện thoại của mợ vang lên, gọi cậu qua ăn cơm chiều.

Gần đây mợ cũng hiếm khi gọi……

Không tốt từ chối, Chu Luật đành phải cố gắng chống đỡ tinh thần đi đến. Nhưng mà vừa đến nhà mợ, cậu lập tức hối hận.

Cậu không nghĩ tới, mợ sẽ dùng cách này để mình và cô gái kia gặp mặt.

“Tiểu Luật, đến làm quen một chút, đây là con gái người họ hàng xa của mợ tên là Tuyết Di.”

Vẻ mặt của mợ, vui vẻ như thể lập tức có thể uống rượu mừng luôn ấy.

“Chào anh.” Đối phương chủ động chào hỏi với cậu.

“…… Chào.”

Cô gái này có vẻ khá trẻ tuổi, tướng mạo đúng là khá xinh đẹp, cách ăn mặc cũng đúng mực. Nhưng mà, Chu Luật cho tới giờ vẫn không thể sinh ra được bao nhiêu cảm giác với người xa lạ.

Quan trọng hơn là, cậu căn bản không có tâm trạng.

Bữa cơm chiều càng thêm xấu hổ. Mợ không ngừng tạo đề tài giữa hai người, Chu Luật đều trả lời lễ phép đơn giản.

Bất giác, cùng người khác tạo ra một khoảng cách rõ rệt.

Ngược lại Thiên Húc thực cảm thấy hứng thú với cô gái kia, thường xuyên chen vào nói, còn chọc đối phương cười nhiều lần.

Xem ra giới thiệu cho Thiên Húc, còn tốt hơn.

“Tuyết Di, cháu không cần để ý nha…… Tiểu Luật tuy rằng không giỏi nói chuyện như Thiên Húc, nhưng cũng là một người đàn ông rất tốt.”

Mợ vì Chu Luật lãnh đạm giải thích.

Chu Luật cho tới bây giờ cũng không thấy được mình là “người đàn ông tốt”…… Hồ Ly từng nói chỉ số thông minh trong tình yêu của cậu bằng không. Giờ phút này nghe được lời của mợ, có một cảm giác rất muốn bật cười.

“Không sao.” Tuyết Di mỉm cười, rộng lượng nói, “Cháu thích nhất những người chín chắn ổn trọng.”

Ở một bên ồn ào, Thiên Húc lập tức ngậm miệng lại.

“Ha ha…… cháu vừa lòng là tốt rồi.” Mợ cười tươi tắn vô cùng, “Người tốt như Tiểu Luật, hiện giờ đốt đèn lồng cũng tìm không thấy mấy người.”

Cậu từ nãy vẫn không nói chuyện giờ cũng gật đầu đồng ý.

Chẳng lẽ mình cứ như vậy…… bị bán đi?

Mệt mỏi, bất đắc dĩ cộng thêm phiền muộn, Chu Luật chỉ cảm thấy càng ngày càng đau đầu.

.

Thật vất vả đã xong bữa tối đầy âm mưu, vốn sẽ không nhiều sức lực giờ lại bị lấy mất một nửa.

Vốn đã quyết định về nhà xong liền đi ngủ, hiện tại cũng không có tâm trạng.

Đã lén cùng mợ tỏ vẻ không muốn gặp lại Tuyết Di. Về sau, hẳn là sẽ không tìm đến nữa.

Bỗng nhiên rất muốn tìm người nào đó nói chuyện.

Mở QQ, nick của Thanh Dạ…… đúng như dự đoán là màu xám. Công hội  QQ group lại không ngừng lóe sáng.

Chu Luật bình thường rất ít khi ở group lên tiếng. Mở ra vừa thấy, nguyên lai là có người đang than thở.

Yoyo: “Chuyện này rốt cuộc là sao nhỉ?”

Hoa Linh: “Tớ cũng không biết. Chị Trà Trà cùng lão đại mấy ngày nay cũng chưa lên, muốn tìm bọn họ hỏi một chút cũng không được.”

Yoyo: “Sự tình…… sẽ không là như bọn họ nói chứ?”

Hoa Linh: “Không thể nào! Tớ quyết không tin lão đại lại là người dễ dàng chịu thua, lại càng không tin chị Trà Trà không có tình cảm với lão đại!”

Chu Luật ngẩn ra.

Yoyo: “Nhưng chuyện này hình như là thật, cả ngày tháng cũng đã quyết định……”

Hoa Linh: “Nhất định là có hiểu lầm gì? Có thể là do gần đây lão đại rất lạnh nhạt với chị Trà Trà, cho nên bọn họ mới giận dỗi.”

Yoyo: “……”

Hoa Linh: “Mặc kệ thế nào, hiện tại nhất định phải nhanh tìm được bọn họ hỏi cho rõ ràng. Lão đại cùng chị Trà Trà từ trước đến nay đều là một đôi được mọi người công nhận, hơn nữa còn ở bên nhau lâu như vậy, làm sao có thể có chỗ cho người thứ ba chen vào? Tớ vẫn đều không thể quên, lần đó lão đại bị nhốt ở Hưu Bá Luân, chị Trà Trà kiên quyết từ bỏ thành vừa mới vất vả chiếm được đến trợ giúp anh ấy. Đó là lần đầu tiên hội chúng ta đánh hạ Hưu Bá Luân…… Bọn họ luôn giúp đỡ lẫn nhau, thật sự làm cho tớ rất cảm động.”

Yoyo: “Ai…… hội này lúc đầu là do lão đại cùng chị Trà Trà lập lên, hiện tại bọn họ tách ra, thật đúng là làm người ta khó tưởng tượng……”

Ly Ca xen vào nói: “Này…… ở group của công hội mà bàn luận chuyện này, tựa hồ không hay lắm đâu……?”

Hoa Linh bướng bỉnh trả lời: “Tớ mặc kệ. Nếu hiện giờ lão đại có thể nhảy ra phản bác, tớ mới cảm thấy tốt hơn.”

Ly Ca hết nói nổi.

Nhìn đến đây, Chu Luật hỏi:

“Xảy ra chuyện gì?”

“Hội phó……?”

Ly Ca không ngờ cậu sẽ xuất hiện, có chút kinh ngạc.

“Hội phó tới vừa lúc, mau đi xem một chút bài post này đi, sau đó giúp bọn em khuyên nhủ lão đại. Anh ấy hiện tại cũng chỉ nghe vào lời của anh thôi.”

Hoa Linh gửi đến một địa chỉ.

Đó là một bài post trên diễn đàn của khu Bi Luyến Hồ, trước mắt đang vô cùng náo nhiệt.

Tiêu đề thật sự rất kích thích:

“[Rumour] Ánh Sáng Chi Đường hội trưởng thất tình, nguyên phu nhân hội trưởng tương lai lại chuẩn bị cưới đội trưởng của thương đoàn Hải Âu!”

Thấy rõ tiêu đề này, Chu Luật ngẩn ra.

Chương 30: Anh thích anh ta

Nội dung bài post, kể lại sinh động như thể người post đã tận mắt chứng kiến.

Nội dung đại khái là:

Tổng hội trưởng Thanh Dạ của Ánh Sáng Chi Đường, vốn cùng một trong những phân hội trưởng Trà Trà là một đôi người người ca ngợi, không ngờ gần đây hai người truyền ra chuyện tình cảm đổi thay. Trà Trà bỗng nhiên tuyên bố cuối tháng sẽ gả cho đoàn trưởng thương đoàn Hải Âu Độc Bộ Nhìn Trời. Thương đoàn Hải Âu vốn là nhà cung cấp tiêu hao phẩm lớn nhất của tứ đại công hội, cùng Ánh Sáng hợp tác vui vẻ, không ngờ hiện tại lại xảy ra chuyện phá hỏng đại sự. Thanh Dạ biết chuyện, vì tranh đoạt mĩ nhân vào ngày hai mươi tư trên một hòn đảo vắng vẻ cùng Độc Bộ Nhìn Trời trở mặt, hai người vung tay. Đáng tiếc cuối cùng Trà Trà vẫn lựa chọn Độc Bộ, mà từ bỏ người chung sống đã lâu Thanh Dạ. Một đôi vợ chồng thần thoại cứ như vậy biến mất……

Độc Bộ của thương đoàn Hải Âu, là người có tài lực hùng hậu tương đương Sera. Bài post cuối cùng không chút khách khí đối với lựa chọn của Trà Trà  đưa ra nghi vấn —— rốt cuộc là vì tiền tài vẫn là vì chân tình?

Tin đồn gì đó thật sự là nhảm nhí…… nhưng mà không ai dám phủ nhận đây đều không phải là sự thật.

Rạng sáng ngày hai tư, chính là hôm sinh nhật thâu đêm, Thanh Dạ quả thật cùng Trà Trà đến một nơi nào đó. Hay là đúng như bài post này nói, bọn họ đi gặp mặt Độc Bộ, sau đó vì tranh đoạt Trà Trà mà tiến hành PK?

Độc Bộ người này từ trước đến nay lý trí, Thanh Dạ đối xử với mọi người vẫn đều ôn hòa, bọn họ sẽ không xúc động như vậy đi…… Nếu hai người thật sự bởi vậy xích mích, như vậy, Hải Âu cùng Ánh Sáng hợp tác sau này nên làm thế nào?

Trong những comment phía sau, một nhóm người rõ ràng tỏ vẻ rất hứng thú với việc này, mà một bộ phận khác thích buôn chuyện thì thảo luận hăng say vô cùng. Có game thủ dùng char phụ thậm chí còn nói: “Ai biết hội trưởng  Ánh Sáng có phải hay không chỉ là chơi thôi, bán vợ cầu vinh? Muốn sau này có thương đoàn Hải Âu giúp đỡ mọi mặt, cho nên ngay cả vợ đều hai tay dâng lên. Nói không chừng một thời gian ngắn sau, sever Bi Luyến Hồ đã thành thiên hạ của bọn họ.”

Đây rõ ràng là sỉ nhục. Chu Luật nhíu mày.

Kéo xuống mấy comment phía sau, thấy bọn Hoa linh phản bác, đáng tiếc hiệu quả quá nhỏ.

Lại kéo xuống chút nữa, trang thứ hai mươi mốt còn có comment của Thanh Dạ.

Thanh Dạ chỉ nói: “Các hạ có hứng thú với việc riêng tư của người khác thế sao? Thật không nghĩ tới vấn đề riêng của tại hạ cũng trở thành hot topic trên diễn đàn, thật sự là vinh hạnh vô cùng.”

Giọng điệu như vậy, thậm chí có thể làm cho người ta tưởng tượng đến dáng vẻ mỉm cười nói chuyện của Thanh Dạ.

Chẳng qua, anh cũng không đi thẳng vào vấn đề chính của topic, duy trì thái độ vừa không ủng hộ vừa không phủ nhận trước sau như một.

Bỗng nhiên cảm thấy cơn tức xông lên.

Không phải là một đôi mọi người đều công nhận sao? Không phải là tình cảm từ trước tới nay hòa thuận sao? Không phải ăn ý luôn luôn hiểu rõ lẫn nhau sao?

Vì sao lại biến thành thế này? Vì sao không ai đứng ra phủ nhận? Vì sao không ai nói đó căn bản không phải là sự thật?

Vợ chạy theo người khác…… anh ngược lại vẫn thực ổn nhỉ, Thanh Dạ. Con người anh, thật sự càng ngày càng không thể nói lý.

Chu Luật tắt trang web, châm một điếu thuốc.

Nếu thật sự là bởi vì thua trận quyết đấu phải buông Trà Trà…… Nếu anh không thể cho tôi một lý do đầy đủ giải thích mâu thuẫn giữa anh và Độc Bộ, như vậy, không chỉ có bọn Hoa Linh, Yoyo không tha thứ, tôi cũng sẽ không.

“…… Hội phó?”

Ly Ca đánh tới. Giọng điệu thăm dò.

“Chuyện gì?”

“Anh tức giận sao?”

“Không.”

“…… Anh nhất định tức giận. Giận người post topic, cũng giận hội trưởng.”

“Nếu em đã biết, vì sao còn hỏi?”

Cô bé này luôn suy nghĩ cẩn thận…… Chu Luật mỉm cười.

“Em không phải mốn nói giúp hội trưởng. Nhưng là…… bất luận hội trưởng hay chị Trà Trà, bọn họ hẳn sẽ không làm chuyện đi ngược lại tâm nguyện của mình. Hội phó, anh nghĩ thế nào?”

Chu Luật không trả lời.

Ly Ca suy nghĩ, nói tiếp:

“Hội phó giận hội trưởng kỳ thật cũng không phải chuyện xấu, ít nhất có thể chứng minh một vài vấn đề…… Ha ha. Mấy người bọn em nhất trí hi vọng, hội phó nên vì chuyện này giáo huấn hội trưởng, cần phải mắng dữ dằn một chút, đỡ phải hội trưởng luôn thích dùng lạt mềm buộc chặt, làm cho mấy người vô tội bọn em cứ phải lo lắng đề phòng theo……”

Chu Luật hoàn toàn không rõ mấy câu này, nhịn không được hỏi: “Có ý gì? Lạt mềm buộc chặt? Lo lắng đề phòng?”

“À…… Không hiểu thì thôi ạ, coi như em nói lung tung đi, ha ha……”

Ly Ca nhanh chóng chấm dứt đề tài.

Những người này…… sao mà mỗi người đều kỳ quái như vậy.

Chu Luật khẽ thở dài, liếc nhìn đầu giường.

Tời giấy viết số điện thoại của Thanh Dạ vẫn luôn đặt ở dưới điện thoại trên đầu giường.

.

Tối hôm đó quả thật rất muốn hỏi rõ mọi việc, nhưng cuối cùng, vẫn là bắt buộc mình từ bỏ suy nghĩ đó đi.

Đây chỉ sợ là từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên rơi vào nước sôi lửa bỏng, nhưng lại một thân một mình đi…… Chu Luật nghĩ.

Thật không rõ, vì sao mợ đối với việc mai mối nhiệt tình như vậy, thế cho nên dù mình đã rõ ràng tỏ vẻ từ chối, vẫn còn bám riết không tha.

Hôm nay mới biết được, mợ thậm chí còn đưa số điện thoại của mình cho người họ hàng Tuyết Di kia.

Ngày đó ở nhà mợ thì có vẻ như một cô gái dịu dàng ít nói, trong điện thoại lại giống như người khác, sáng sủa nhiệt tình đến mức quá đà.

Chủ động mời cậu đi ra ngoài chơi, chủ động tìm đề tài nói chuyện với cậu. Quả Quả hành động như thế, cô gái này cũng vậy…… Xem ra hiện tại các cô gái đều là thế này?

Có một cô em gái như Quả Quả là đủ rồi, nếu lại thêm một cô bạn gái…. cậu không có khả năng chịu đựng.

Sau đó Quả Quả ở trên mạng trách Chu Luật:

“Hôm nay em gọi điện thoại đến, nhưng cứ luôn bận. Anh nói chuyện với ai mà lâu như vậy? Nếu như là Thanh lão đại thì em có thể tha thứ.”

“Không phải.” Chu Luật lựa chọn bẩm báo chi tiết, “Là đối tượng xem mặt.”

“À……” Quả Quả thuận miệng đáp, sau đó lập tức kinh ngạc hét ầm lên, “Cái gì!? Xem mặt ——! !”

“Có cần thiết phải kinh ngạc thế không?”

“Nguyên lai anh Luật đã muốn bất mãn đến độ đi tìm đối tượng xem mặt rồi sao……”

“……”

“Đối tượng là nam hay nữ……?”

“Nhảm nhí, đương nhiên là nữ.” Chu Luật nhướng mày, “Em có thường thức hay không vậy?”

“Anh…… sao anh lại đi xem mặt……” Quả Quả bi thương.

“Cũng không phải anh tự nguyện. Họ hàng giới thiệu, không thể không nể mặt. Hơn nữa, vì sao anh không thể đi xem mặt?”

“Bởi vì sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp mặt Thanh lão đại!” Quả Quả nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Ở trước khi gặp mặt em phải bảo vệ tốt cho anh, cho nên sao có thể để cho cô gái khác nhanh chân đến trước?”

“Anh và Thanh Dạ…… là bạn trên mạng bình thường gặp mặt, cùng xem mặt có liên quan gì chứ?”

“Đương nhiên liên quan! Đây chính là cuộc gặp có ý nghĩa trọng đại! Em không thích anh Luật đi xem mặt có bạn gái rồi kết hôn…… Mặc kệ đối phương xinh đẹp như tiên nữ hay là cái gì, đều từ bỏ nhanh chút đi…… Dù sao anh cũng không thích, sao phải tiếp tục dây dưa?”

Đứa nhỏ này hăng máu lên thật sự là lợi hại…… Nhưng lời của cô bé nói, chưa chắc đã là sai.

“Anh đương nhiên sẽ từ chối, nhưng mà thật sự không thể không nể mặt mợ, dù sao nhà bọn họ cũng đã chăm sóc anh…… Em gái, có một số việc không phải đơn giản như em nghĩ đâu.”

Chu Luật nhẹ nhàng nói.

Quả Quả im lặng một lúc, thỏa hiệp nói:

“Được rồi, em mặc kệ mấy chuyện như vậy, dù sao anh lúc nào cũng coi em như đứa trẻ con không hiểu chuyện…… Em chỉ hỏi anh một vấn đề, anh phải trả lời thành thật.”

“Hỏi đi.”

“Anh Luật, anh có thích Thanh lão đại không?” Quả Quả rất nghiêm túc nói, “Em không hỏi ‘thích’ giữa bạn bè, mà là giữa người yêu với nhau ấy.”

Chu Luật sửng sốt, cười khổ nói: “Sao em lại nhàm chán như vậy……”

“Em làm sao mà nhàm chán……” Quả Quả thương tâm nói, “Anh mới lúc nào cũng trốn tránh ấy. Cứ như vậy căn bản không thể giải quyết được chuyện gì hết.”

“Trốn tránh?”

Mình có đang trốn tránh cái gì sao?

“Anh nói cho em biết đi, anh có cảm giác thế nào với Thanh lão đại? Anh vốn rất khó tự nguyện ở bên cạnh một người xa lạ, còn vì đối phương làm nhiều như vậy…… Em còn lâu mới tin anh hoàn toàn không có cảm giác gì với người ta.”

“Là người khác bảo em tới hỏi?”

“Không, em chỉ muốn biết mà thôi…… Em không muốn anh Luật cứ áp lực mình như vậy. Anh luôn thích che dấu cảm xúc, giấu đến cuối cùng ngay cả mình muốn thứ gì đều dần dần buông ra, kết quả là cái gì cũng không có được…… Anh cứ như vậy thật đúng là có lỗi với chính mình.”

“Quả Quả, em mới mười ba tuổi…… đừng nói chuyện thâm sâu như vậy.”

Chu Luật thực bất đắc dĩ.

Vẫn luôn không muốn đối mặt với sự thật. Từ xưa tới nay, bản thân đã quen cùng người khác giữ một khoảng cách, bất tri bất giác đã bỏ lỡ rất nhiều điều…… có lẽ đúng là tự làm tự chịu đi.

Nhưng mà, Thanh Dạ vốn là một người xa lạ, hành động của anh ta quả thật có thể tác động đến cảm xúc của mình. Điều này…… có nghĩa là vị trí của Thanh Dạ ở trong lòng mình là khác biệt sao?

“Em không có thâm sâu, em chỉ đang tự thuật sự thật.” Quả Quả có vẻ có chút kích động, “Anh Luật, anh vẫn chưa trả lời vấn đề của em.”

Kỳ thật, cho dù thích, thì có thể làm gì đây? Bọn họ…… hiện giờ cũng chỉ là bạn trên mạng thôi.

“Anh Luật?”

Chu Luật hít sâu một hơi, hồi đáp:

“Anh thừa nhận…… anh thích anh ta.”

Chương 31: Lặng yên bên nhau.

Rốt cuộc vẫn nói ra, sự thật này.

Nhìn chăm chú vào những dòng chữ mình đã đánh, Chu Luật chìm vào yên lặng.

Haizz.

“Anh Luật?”

Quả Quả thử gọi cậu một tiếng, thấy không có phản ứng, lại khoa trương kêu lên:

“Dữ dội trân quý a a a a! ! Đệ nhất thần quan sever bày tỏ chân tình! !”

“……”

“Em muốn chụp màn hình giữ lại! ! ! Chẹt Thanh lão đại ba trăm vạn…… không, ba nghìn vạn! ! !”

“Quả Quả…… !”

Rốt cuộc không thể nhịn được nữa.

“Cứ việc đem bán đi, bán xong rồi, đời này cũng đừng đến gặp anh.”

“Hi hi…… em đùa thôi mà.” Quả Quả thấy cậu nghiêm túc, vội vàng thanh minh, “Nguôi giận, nguôi giận……”

“Em thật là……”

“Nhưng mà anh à, sau này anh có nói cho Thanh lão đại biết không?”

“Anh đã có tính toán.” Chu Luật nhẹ nhàng nói, “Lúc nào cần thiết sẽ tự mình nói với anh ta.”

“Oa……” Quả Quả phát ra tiếng than sợ hãi, “Quả nhiên có phong cách của anh trai.”

Chu Luật dừng một chút, lại cảnh cáo: “Trước đó, em đừng có mà hành động thiếu suy nghĩ.”

“Dạ……”

Quả Quả rất ngoan ngoãn gật đầu.

.

Mười giờ tối ngày ba mốt tháng một, hôn lễ của Trà Trà sắp sửa cử hành đúng hẹn. Đương nhiên, chú rể của cô đúng như topic rumour đã nói, là đội trưởng Độc Bộ Nhìn Trời của thương đoàn Hải Âu.

Mà không phải mọi người đều biết Mộ Vũ. Thanh Dạ.

Thanh Dạ đúng chín rưỡi login, sửa đổi thông báo của chủ hội:

[FROM: Ánh Sáng Chi Đường tổng hội trưởng Thanh Dạ]

[Mười giờ tối nay, mọi người có rảnh thì đến giáo đường tham gia hôn lễ của chị Trà Trà đi. Tặng quà thì tặng, chúc mừng thì chúc. Ý định đến quậy phá, đều tha ra ngoài đánh mông]

Xem ra Thanh Dạ cũng hiểu được, một vài thành viên đối với biến cố của anh và Trà Trà cảm thấy cực kỳ bất mãn.

Nhưng mà chính bản thân anh ta, vì sao còn có thể bình tĩnh nhã nhặn như thế?

“Luật.”

Thanh Dạ ở kênh hội gọi cậu.

“Luật, cậu có ở nhà hay không?”

Thật không muốn để ý tới.

“Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật……”

“Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật……”

“Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật Luật……”

Nhìn đối phương đánh chữ tràn đầy màn hình, Chu Luật rốt cuộc mở miệng:

“…… Ồn ào muốn chết.”

Thanh Dạ cười: “Tôi biết cậu có mà.”

Chu Luật lạnh lùng nói: “Như vậy anh cũng nên biết, tôi hận nhất người vì chuyện vớ vẩn dùng kênh hội.”

“Ách……” Thanh Dạ thấy tình hình không ổn, vội vàng đình chỉ, “Muốn mắng lát nữa lại mắng, tôi tới tìm cậu trước.”

Một lát sau, hai người chạm mặt.

Không lâu mới cùng Quả Quả thừa nhận mình thích người kia, hôm nay liền gặp được…… Nói thật, tâm tình khá phức tạp.

Hy vọng đối phương có thể đem chuyện của anh cùng Trà Trà giải thích rõ ràng, tự nói với mình bài post kia căn bản là giả…… Đồng thời lại hơi chút hy vọng đối phương đừng nói những lời không rõ ràng, như vậy có thể hoàn toàn, cắt đứt những suy nghĩ không hay trong đầu mình.

Dù sao cái loại tình cảm này đặt ở trong hiện thực…… quả thật có chút hoang đường, rất không có khả năng thực hiện.

Nếu như có thể ở trước khi hãm sâu, ở trước khi thương tâm mà bóp chết…… cũng rất tốt.

Nhưng mà, trước mắt Thanh Dạ không biết là cố ý hay là thật sự ngây thơ, nói cả nửa ngày vô nghĩa cũng không tiến vào đề chính.

“Cậu cảm thấy chúng ta tặng Trà Trà lễ vật gì mới thích hợp? Minh Diệt Châu? Thất Dạ Hoa?”

“Thanh Dạ……”

“Tôi nhớ, Trà Trà hình như muốn một con đom đóm Cực Quang làm sủng vật, nhưng vẫn chưa có thời gian đi bắt, cậu bên kia……”

“Thanh Dạ!”

“Hử?”

“Những gì anh muốn nói chỉ có thế thôi à?”

“Ừ?” Thanh Dạ mỉm cười, “Bằng không còn có cái gì?”

“……”

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Đối với người này, đôi khi thật sự muốn giận…… cũng không biết giận thế nào.

.

Thanh Dạ kéo cậu tham gia hôn lễ của Trà Trà, toàn bộ quá trình có vẻ khá yên ả. Cùng Trà Trà và Độc Bộ chào hỏi ngắn gọn nhìn qua cũng hòa hợp…… Hoàn toàn không giống lúc trước mới ồn ào một trận.

Là Thanh Dạ rất giỏi che giấu cảm xúc, hay là sự thật vốn không phải như vậy?

Mặc kệ thế nào, chỉ cần quan hệ hợp tác giữa Ánh Sáng và Hải Âu không mất, đối với sự phát triển của công hội sau này sẽ có có quá lớn ảnh hưởng. Về phần vấn đề danh dự cá nhân…… ngay cả bản thân Thanh Dạ cũng không quan tâm, như vậy mình cần gì phải thay anh ta suy nghĩ?

Thật sự là nhiều chuyện……

“Luật, hôm nay cậu có chút kỳ quái.”

Anh có biết là tốt rồi.

“Có ai chọc giận cậu phải không?”

Anh có biết là tốt rồi.

“Nếu cậu tức giận là vì thấy bài post trên diễn đàn…… kỳ thật hoàn toàn không cần phải….”

“Đích xác không cần thiết.” Chu Luật thản nhiên nói, “Thế nhưng vì một kẻ đối với chuyện gì cũng không thèm quan tâm mà tức giận, tôi thật sự là so với đứa ngốc còn ngốc hơn.”

“Luật…… vì sao cậu lại tức giận?” Thanh Dạ dịu dàng hỏi, “Là bởi vì mâu thuẫn giữa tôi và Độc Bộ, hay là cậu cho rằng tôi thật sự thích Trà Trà?”

“……”

Người điều khiển chương trình tuyên bố hôn lễ kết thúc. Phù rể dẫn cô dâu chú rể đi ra cửa, chuẩn bị tìm kiếm một nơi khung cảnh thích hợp chụp ảnh lưu niệm.

Khi Trà Trà chậm rãi đi ngang qua Thanh Dạ, cố ý bỏ lại hoa cưới. Thanh Dạ xoay người nhanh chóng nhặt lên, mỉm cười nói:

“Cảm ơn, Trà.”

“Hy vọng kế tiếp có thể đến phiên anh. Thanh Dạ, chuyện kế tiếp liền giao cho anh.”

Trà Trà trước khi rời đi, lưu lại câu nói đầy ý tứ hàm xúc này.

“Luật.” Thanh Dạ xoay người nói, “Thời gian còn lại, tôi sẽ giải thích tất cả với cậu……”

“Không cần.” Chu Luật lạnh lùng ngắt lời, “Nhìn rõ tình cảnh của anh đi đã. Anh vẫn là dàn xếp với những người khác trước đi rồi nói sau.”

“Hội trưởng!”

“Lão đại!”

Phần lớn hội viên tới tham gia hôn lễ đều không hiểu ra sao, nghi vấn nghẹn đã lâu trong lòng cần giải quyết cấp bách.

“Chị Trà Trà sao lại gả cho Độc Bộ!?”

Người theo bốn phương tám hướng vọt tới, rất nhanh vây quanh Thanh Dạ.

“Cái này…… để ngày mai nói được không……”

“Không được!” Hoa Linh cả giận nói, “Hôm nay anh không giải thích rõ ràng chuyện này rốt cuộc là sao, đừng hòng nghĩ đến logout đi ngủ!”

“Cứ ngoan ngoãn nói chuyện với bọn họ đi, tôi đi trước.”

Chu Luật xoay người bước đi, không chút nào thương xót.

“Luật…… cậu có thể nhẫn tâm nhìn tôi chôn thây trong bụng dũ thú sao……”

“Không liên quan tới tôi.”

“Lão đại quá đáng! Dám nói bọn em là dã thú?”

“……”

Đi ra giáo đường, Chu Luật dừng lại tự hỏi mình hiện giờ nên đi đâu.

“Hô……”

Hôm nay không cần cùng Hải Âu nói chuyện làm ăn, cũng không cần lập kế hoạch tác chiến, lão đại của Ảo Giác hiện giờ đang đi công tác…… Vẫn là đi Hưu Bá Luân nhìn một chút độ phát triển đi, thuận tiện lại đi xem thành Pháp Đế đã càng ngày càng xa lạ.

“…… Tiểu Luật.”

Còn chưa kịp nhích người, Chu Luật liền nhìn thấy một người.

Thật lâu vẫn chưa cùng nói chuyện, người bạn tốt Hồ Ly, giờ phút này xuất hiện trong tầm mắt của cậu.

Thoạt nhìn, Hồ Ly cùng mấy tháng trước khi tạm biệt giống nhau, không có thay đổi.

Có chút xấu hổ.

Nhưng là đối phương chủ động chào cậu, hẳn là đại biểu không quan tâm hiềm khích lúc trước đi……

“…… Đã lâu không gặp.”

“Ừ.” Hồ Ly gật đầu, “Tớ đang muốn đi sàn thi đấu, không nghĩ tới lại gặp cậu ở đây.”

“Tớ đến tham gia hôn lễ của bạn.”

Chu Luật đang muốn thuận tiện hỏi một chút tình hình của Cách Lãng Địch Á gần đây. Phía sau, thật vất vả mới thoát khỏi hội viên quấy rầy, Thanh Dạ cũng từ giáo đường đi ra.

“Luật…… sao cậu có thể không cứu tôi……”

“……”

Thanh Dạ cùng Hồ Ly chú ý tới nhau, nhất thời đều có chút kinh ngạc.

Sau đó, là một khoảng thời gian dài im lặng.

Không khí giữa ba người, nói không lên lời kì quái.

 

Entry filed under: Thần Vô Chi Nguyệt. Tags: .

[1 người cha và 3 đứa con hạ] Chương 4 [1 người cha và 3 đứa con hạ] Chương 5

6 phản hồi Add your own

  • 1. Thần Vô Chi Nguyệt « Đậu Hoa  |  Tháng Ba 28, 2011 lúc 8:43 sáng

    […] Chương 19 * Chương 20 * Chương 21 * Chương 22 * Chương 23, 24, 25 * Chương 26, 27, 28 * Chương 29, 30, 31 * Chương 32 * Chương 33 * Chương 34 * Chương 35 * Chương 36 * Chương 37 * Chương 38 * […]

    Trả lời
  • 2. vivian  |  Tháng Ba 29, 2011 lúc 4:30 chiều

    lão đại…a nh chậm chạp quá đi… nói đi, nói đi, nói nhanh nhanh lên…người ta đang giận a kìa….

    thật buồn cái rating của truyện, nhưng mà thôi kệ đi, vậy cũng đẹp rồi…

    Trả lời
  • 3. honganh182  |  Tháng Tư 3, 2011 lúc 4:54 sáng

    troi hok bit bao giao da va luat moi giap nhau day mong cho qua

    Trả lời
  • 4. kimtaitrunghuynhanhtu  |  Tháng Năm 16, 2011 lúc 10:16 chiều

    bạn ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    đến khi nào mới có chương mới????????? Mình là mình mong lắm ah, đừng drop nha bạn. Mình tò mò mún bít buổi gặp mặt của Tiểu Luật với anh Dạ sẽ như thế nào. Hồ Ly biểu hiện như thế có khi nào là ghen hok ta????

    Trả lời
  • 5. ngocchan  |  Tháng Bảy 27, 2011 lúc 3:26 chiều

    Nàng àh, nàng có tiếp tục edit truyện nì không?
    Nếu không, ta sẽ tiếp tục edit bắt đầu từ chương 32 nhé. Nàng pm lại cho ta ha ^^

    Trả lời
  • 6. renabi  |  Tháng Tám 21, 2011 lúc 12:06 chiều

    ToT lâu quớ k co ch mới r.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Ba 2011
M T W T F S S
« Jan   Apr »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Ai choo O_o

  • 1,429,056 YJ

%d bloggers like this: