[1 người cha và 3 đứa con hạ] Chương 2

Tháng Ba 17, 2011 at 2:03 chiều 6 comments

1 người cha và 3 đứa con

Tác giả: Phong Duy (NiuNiu)

Chuyển ngữ: San San

–^O^–

Chương 2

Bữa tiệc thịt nướng buổi tối quả thực mĩ vị vô cùng, đến nỗi chúng ta mỗi người đều muốn cắn rụng đầu lưỡi của mình. Tề Tề tay trái một xiên, tay phải một xiên, miệng lẩm bẩm: “Ăn ngon thật nha, chẳng cần quan tâm diện mạo của hắn, ta cũng muốn lấy hắn….”

Tề mẫu hầm hầm ném cái đĩa xuống đất.

Đang lúc ăn uống cao trào, Vu Triêu Tông thở dài một hơi, cảm khái nói: “Trước kia Tịch nhị gia mỗi lần đến đều giúp đỡ ta rất nhiều, không thể tin được tai hoạ bất ngờ, hiện giờ sẽ không thể gặp lại hắn được nữa.”

Ta lập tức nghẹn thịt gà, Phúc Bá vội lại đây vỗ lưng.

Tịch Viêm ngữ khí nặng nề nói: “Vu đại nhân, gia phụ vì việc xá đệ bệnh nặng, hiện giờ thật vất vả mới có lại nụ cười, mong đại nhân không nên nhắc lại chuyện xưa.”

Vu Triêu Tông lập tức hoảng sợ đứng dậy giải thích, “Đều là tại hạ nhất thời suy nghĩ không chu toàn, mong lão gia không cần lo lắng….. Đúng rồi, ngày mai chính là tái ca hội của Tô Châu, đây chính là sự kiện trọng đại ba năm một lần. Các vị không ngại cũng đi giải sầu thế nào?”

Tịch Viêm thở dài: “Gia phụ tâm tình không tốt, tái ca hội gì đó hiển nhiên không có lòng dạ nào đi nghe….”

Ta nhất thời sắc mặt cứng đờ.

“Nhưng là xá đệ luôn luôn hiền hiếu, hắn ở trên trời có linh cũng sẽ không muốn phụ thân vì tưởng niệm hắn mà buồn bực không vui, vậy nên ta đã khuyên nhủ gia phụ rất lâu, người rốt cuộc cũng đã đáp ứng.”

Ta lặng lẽ thở ra một hơi, nhai hết cái nấm hương.

–*–

Ăn cơm tối xong, mọi người tự động về phòng. Tịch Viêm cùng Vu Triêu Tông hàn huyên. Ta một mình ngồi gỡ hoa lụa ra sắp xếp lại một lần, cười tủm tỉm ngâm nga một điệu dân ca.

Có người nhẹ nhàng gõ cửa, ta đáp một tiếng tiến vào, quay lại, Tiểu Thiên cầm giấy bút đứng ở trước mặt. “Cha….”

“Sao vậy?”

“Ừhm, con viết thư cho Kinh Hoài ca, có mấy chữ không biết….”

“Đưa ta xem nào.” Tiếp nhận tờ giấy viết thư, mở ra xem, bên trên chỉ có một đoạn nho nhỏ:

“Kinh Hoài ca (ba chữ viết được không tồi, xem ra được luyện tập có khác), biệt lai vô dương (dạng)? Lúc gần đi huynh muốn đệ mỗi ngày nhớ huynh mười bảy, mười tám thiên (lần), nhưng mà đệ không có làm được, thực xin lỗi. Chủ yếu là bởi vì vài ngày nay đệ thực khốn khổ, luôn thấy buồn ngủ, lúc ngủ cũng không hay nằm mơ, mà nằm mơ cũng không nhất định mơ thấy huynh, cho nên không được mười bảy, mười tám thiên (lần), nhiều nhất chỉ có hai, ba thiên (lần). Cả nhà đã đến thành Tô Châu, tối hôm nay ăn chính là _ _ (chỗ này có cách hai khoảng, có thể hai chữ thịt nướng văn chương thánh hiền không thường dùng, cho nên không biết viết), ăn ngon vô cùng, đệ nghĩ nếu có thể cùng huynh ăn sẽ càng ngon hơn. Ngày mai cả nhà đi nghe hàn (tái) ca (ca)(4) hội, phụ thân thích vô cùng, cha mua rất nhiều hoa, nhưng mà rất rẻ, đưa lão bản một đồng vàng, lão bản còn lệnh (thối) lại tiền. Huynh cho đệ một đồng vàng, đệ còn chưa có cơ hội tiêu, vốn hôm nay ở trên _ (phố) muốn mua một cái túi tiền tặng cho huynh, nhưng Tiểu Kỉ nói hoa văn phía trên không có thẩm mĩ, đệ hỏi hắn hoa gì có thẩm mĩ, hắn nói thẩm mĩ này chỉ có thể tự nhất (lĩnh) hội, không thể muối (nói) ra, đệ nghe không có hiểu, huynh có hiểu không?” Cuối thư, còn vẽ hai củ khoai tây.

Ta xoa đầu tiểu nhi tử, khen: “Viết không tồi.” Đề bút giúp nó sửa lại.

“Nhưng mà nhị ca nói với con đây là văn nói(3)…., lúc con viết rất cẩn thận, căn bản không hề có một giọt nước miếng….”

“Đừng để ý tới nhị ca, Lâu Kinh Hoài sẽ thích đọc văn nói của con.”

“Thật vậy sao?”

“Đương nhiên là thật. Tiểu Thiên à, con vẽ hai củ khoai tây lên thư làm gì?”

“Không phải khoai tây, đó là một con hổ và một con dê. Con tuổi hổ, Kinh Hoài ca tuổi dê, huynh ấy dạy con vẽ như vậy.”

“Ách….” Chảy mồ hôi, “Nhìn kỹ lại thì cũng rất… rất giống, vẽ cũng không… không tồi….”

Lúc này Tịch Viêm đi đến: “Đang làm gì đó?”

“Tiểu Thiên viết thư cho Lâu Kinh Hoài.”

Tịch Viêm cầm lên xem một lần, gia chủ chính là biết dạy dỗ hơn Tịch Nguyện, cũng cổ vũ nói: “Viết rất khá, có tiến bộ.”

Tiểu Thiên cười hớn hở lộ cả hai cái răng nanh nhỏ.

“Có điều…. Tiểu Thiên à, ở phía cuối đệ vẽ hai cái bánh nướng làm gì?”

Ta cản lại không kịp, Tiểu Thiên chảy nước mắt rào rào, nhào vào trong lòng ta.

Đêm đó ta cùng tiểu nhi tử ngủ chung. Không nhớ rõ ban đêm có đá nó xuống giường không.

–*–

Tái ca hội được tổ chức trên một bãi cỏ rộng mênh mông ngoài thành, quả thực là biển người tấp nập. Những người có uy tín địa vị đều dựng lều xung quanh sân khấu, treo cả danh hào(3). Chúng ta rất nhanh phát hiện vấn đề gặp phải.

“Lều của ngươi nhỏ thế này, tối đa cũng chỉ chứa được hai người, chúng ta nhiều người như vậy làm sao mà ngồi.” Tề Tề trừng mắt nhìn Vu Triêu Tông.

Thái thú Tô Châu lau mồ hôi trên khuôn mặt béo tròn, lo lắng nói: “Thật ngại quá, mỗi lần tái ca hội, tất cả các nhân vật có tiếng lân cận thậm chí cả hoàng thân quốc thích cũng tụ tập như thế, hạ quan chỉ là một Thái thú mà thôi, bởi vì là quan phụ mẫu bản thành nên mới có được một cái lều nho nhỏ, đúng là ngồi không được mấy người. Cũng tại ngày hôm qua nhất thời không nhớ tới chuyện này….”

“Nếu không đại gia cùng lão gia cứ vào lều của Vu đại nhân ngồi đi, mấy người chúng ta sẽ nghĩ biện pháp khác?” Phúc Bá nói.

Ta vừa nghĩ tới ngồi cạnh Vu Triêu Tông phải giả bộ không vui, lập tức kéo mạo sa che mặt, nói: “Không cần…. ta muốn ngồi cùng mọi người….”

Đúng lúc này, một giọng nói sang sảng vang lên: “Các vị, tại hạ đêm qua tới Phúc Lâm khách điếm bái phỏng, không khéo các vị lại tới phủ Thái thú, hôm nay lại gặp mặt tại nơi này, cũng xem như may mắn.”

Chúng ta nhìn lại, vị cẩm y thanh niên Trác Phi Văn chậm rãi bước tới, khuôn mặt tươi cười.

Tịch Viêm chắp tay nói: “Nguyên lai là Trác minh chủ, lâu ngày không gặp, vẫn là phong thái như trước.”

Trác Phi Văn cười nói: “Tịch huynh khách khí. Lần trước chia tay ở Giang Nam ta đã nói qua, may mắn Tịch huynh không phải người trong võ lâm, nếu không tại hạ cũng chưa chắc đương nổi chức vị võ lâm minh chủ hữu danh vô thực này….”

“Trác minh chủ khiêm tốn, ngươi tuổi còn trẻ đã có một thân tu vi tuyệt hảo, Tịch mỗ nào dám so sánh?”

“Ha ha, lời này người khác nói thì không sao, Tịch huynh ngươi mới là chân nhân bất lộ tướng….”

“Ha ha, ở trước mặt Trác huynh, nếu không cẩn thận biểu hiện chỉ sợ sẽ lại thành lộ cái xấu.”

“Ha ha, Tịch huynh mà lộ cái xấu, trừ phi bầu trời hạ hồng vũ.”

“Ha ha, Trác huynh luôn coi trọng như vậy….”

Phúc Bá vội khụ hai tiếng cắt ngang mấy lời khách sáo giả mù sa mưa của hai người này, trực tiếp sảng khoái hỏi: “Trác công tử, xin hỏi ngươi có bảy chỗ trống không?”

Trác Phi Văn đưa tình liếc nhìn Tiểu Kỉ trả lời: “Không có….”

Ta ngất…….

“Ta có tám chỗ trống, nếu như có thể cho phép ta….”

“Cứ như vậy đi, ngươi ngồi cạnh Tiểu Kỉ!”

“Vì cái gì hắn phải ngồi bên cạnh ta?!” Tiểu Kỉ phẫn nộ kháng nghị, “Để hắn ngồi cùng Tề mẫu ấy!”

“Tiểu huynh đệ, ngươi xem đây là cái gì?” Trác đại minh chủ từ trong tay áo lấy ra một bông hoa.

Đôi mắt Tiểu Kỉ lập tức mở to, “Đây là kì dược tàng tường hoa trăm năm khó gặp, ngươi từ đâu lấy được?”

“Ở đây đông người, chúng ta vào lều ngồi xuống, ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi được không?”

“Lều của ngươi ở đâu?”

Trác đại minh chủ phong độ nhanh nhẹn dẫn đường, cầm bông tàng tường hoa vẫy vẫy, Tiểu Kỉ bất tri bất giác liền đi theo. Chúng ta từ biệt Vu Thái thú rồi theo sau cách xa một khoảng. Được nửa đường Tịch Thiên chỉ một cây đại thụ cách đó không xa: “Con cảm thấy ngồi ở chỗ kia xem còn tốt hơn ngồi lều.”

“Nếu tam gia thích ngồi trên cây, để lão nô cùng đi với tam gia cũng được.” Phúc Bá kính cẩn đáp.

“Nhưng mà….” Trên cây đã ngồi đầy người rồi.

Phúc Bá kéo Tịch Thiên đến phía dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn lên trên một chút, lại cúi đầu nhỏ giọng: “Thật kỳ quái, chẳng lẽ bọn họ không phát hiện thân cây đã gãy sao?”

Tịch Thiên kinh hãi: “Cao như vậy, ngã xuống nhất định đau chết mất.”

Người trên cây nghe vậy hoảng sợ, vội nhảy xuống dưới nhìn xem. Vừa mới nhìn một chút liền phát hiện hai người kia đã vững vàng ngồi ở trên cành cao nhất.

Ta nhịn cười bám vào tay Tịch Viêm, hướng Phúc Bá và Tiểu Thiên vẫy tay, bước vào lều của Trác Phi Văn. Đem hoa lụa ngày hôm qua mua chất đống ở trong góc, hưng phấn mà nắm sẵn mấy bông trong tay.

“Còn chưa có bắt đầu đâu, ngài kích động cái gì?” Tề mẫu vừa nói một câu, một hồi tiếng nhạc vang lên, trên sân khấu xuất hiện một vị trung niên nữ tử.

Ta hét lên một tiếng, dùng sức ném một cành hoa lụa lên.

Tịch Viêm vội ôm ta vào trong lòng, trách mắng: “Ngươi nhìn rõ đi, đó là người điều khiển chương trình, không phải danh ca, ngươi ném bậy hoa lụa lên làm gì!”

Người điều khiển chương trình kia có thể là lần đầu tiên gặp người cho nàng hoa lụa, sững sờ một chút, nghiêng người tao nhã bái tạ ta, ngọt ngào cười: “Đa tạ các vị bằng hữu, các vị đại nhân đường xa mà đến tham gia tái ca hội Tô Châu lần này. Đại hội lần này gồm mười sáu ca phường sở hữu hai mươi vị hồng bài ca nữ tham gia trận chung kết, tranh đoạt ngôi vị Hoa khôi. Chúng ta hãy cùng nhau chờ đợi!”

Người xem nhiệt liệt vỗ tay cổ vũ.

“Đầu tiên, lên sân khấu biểu diễn chính là Hoành Ba cô nương của Trữ Châu Vũ Âm ca phường!”

Một vị tuổi trẻ nữ tử thân mặc áo màu nước duyên dáng đi lên sân khấu. Ta lập tức nhảy dựng lên, lại ném một cành hoa lụa đi.

“Còn chưa có bắt đầu hát, ngươi lại làm loạn cái gì!” Tịch Viêm vừa tha ta trở về, vừa chỉnh lại mạo sa che mặt bị lệch, kéo xuống ghế ngồi.

Hoành Ba cô nương hát chính là một làn điệu dân ca hái sen của Giang Nam, âm sắc ôn nhu ngọt ngào, giống như thanh âm của thiên nhiên. Chỉ mới hết một đoạn, đã có hơn trăm cành hoa lụa đồng thời được ném lên sân khấu.

“Hay lắm, hay lắm!” Ta vỗ tay bộp bộp tán thưởng, vừa quay đầu lại, “Ah, sắc mặt mọi người sao lại khó coi như vậy? Nàng hát rất hay mà….”

“Lão gia,” Tề mẫu dù cách một tầng hoá trang vẫn có thể nhìn rõ trên trán nổi gân xanh, “Ngài không thể chỉ im lặng lắng nghe thôi sao, không cần phải hát cùng với nàng đâu!”

“Ta kìm lòng không nổi! Chỉ lẩm bẩm nhỏ xíu thế thôi, có cần phải nghiêm trọng vậy không?”

“>_<…….”

“Cha,…. ngươi xem, nhận ra cái này không?” Tịch Viêm vẫy tay.

“Bánh hoa quế!” Không tốt, nước miếng đều nhỏ xuống rồi.

“Từ giờ trở đi, nếu ngươi không mở miệng hát cùng, chờ tái ca hội chấm dứt, liền cho ngươi ăn một cái….”

“Tiểu Viêm, ngươi thật tốt! Ta cũng không thể ăn trước một cái làm đặt cọc sao….”

“Không được!”

“>_<…….” Ta suy sụp bả vai.

Tịch Viêm thở dài một hơi, dùng đầu ngón tay véo một miếng bánh nho nhỏ đưa đến miệng ta. Ta vui mừng quá đỗi, nhanh chóng há miệng cắn. Vừa thấy trên đầu ngón tay hắn còn dính một chút bánh, vội túm lấy tay hắn, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một cái…. Thật sự chỉ là liếm nhẹ một cái thôi, ai ngờ Tịch Viêm lại giống như bị điện giật sắc mặt biến đổi, đẩy mạnh ta ra, rút tay về. Ta bất ngờ không kịp đề phòng, bị đẩy ngã về phía bên cạnh, đụng vào vai của Tiểu Kỉ. Cả người hắn vừa mới lệch ra một chút, Trác Phi Văn lập tức đưa tay kéo vào trong ngực.

Ta đè lên phía trên Tiểu Kỉ, ngơ ngác nhìn Tịch Viêm, căn bản đã quên phải đứng lên. Từ nhỏ đến lớn, cho tới tận bây giờ hắn cũng chưa từng thô bạo đối với ta, gần đây đứa nhỏ này bị làm sao vậy? Xem ra không thể mặc kệ được…….

“Tịch lão gia, lão nhân gia ngài không muốn đứng lên, cũng không thể trước cho ta đứng lên đã sao?!” Tiểu Kỉ cắn răng nói.

Ta kinh ngạc đứng dậy, nhìn Tịch Viêm quay mặt sang một bên, trên sân khấu lại đi ra một ca nữ nữa, nhưng ta đã không còn hứng nghe.

“Tề mẫu, ngươi theo ta ra ngoài một chút.” Ta kéo Tịch Nguyện ra khỏi lều, tìm được một cái ngõ ngách dừng lại, bày ra bộ dáng phụ thân đích thực đã nhiều năm không dùng, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi thành thật nói cho phụ thân, đại ca ngươi gần đây có xảy ra chuyện gì gạt ta hay không?”

“Không có.”

Ta trừng mắt hắn. Đùa à, đều là tiểu hài tử được ta ôm từ thuở còn thơ, bình thường lười quan tâm, nhưng thời điểm quan trọng không ra mặt, phụ thân ta đây cũng chẳng cần làm nữa.

“Tiểu Nguyện, ngươi có muốn ta nói với Tề Tề chuyện lần đầu tiên ngươi cầu hôn A Hoa sau thôn không?”

“…. Ách,… kỳ thật việc của đại ca cũng không phải gần đây mới ra, khá lâu rồi. Nhưng mà lần này dường như đặc biệt nghiêm trọng.”

“Là chuyện gì vậy? Ngươi nói mau.”

“Chuyện này vẫn là tự đại ca nói mới tốt….”

“Hay là Tề Tề thích nghe chuyện ngươi tám tuổi còn đái dầm rồi giá hoạ cho Tiểu Thiên….”

“>_<…….. Cha….”

“Vậy nói đi!”

“Đại ca thầm mến một người,…. nhưng mà người này có thể vĩnh viễn cũng sẽ không đáp lại tình cảm của đại ca, cho nên huynh ấy rất buồn….”

“A? Là kẻ nào ngông cuồng như vậy, dám không để ý đến lão đại nhà ta?”

“Cha có biết đấy….”

Ta nghĩ nghĩ, lại tiếp tục nghĩ nghĩ. Nếu Tịch Nguyện nói người kia có thể sẽ không đáp lại tình cảm của Tịch Viêm, nghĩa là hai người có chướng ngại khó vượt qua, như vậy loại trừ đến loại trừ đi, có khả năng nhất chính là….

“Phượng hoàng nữ?”

Tịch Nguyện ngã xuống đất. “Cha, ngài đừng suy đoán lung tung. Thưởng thức của đại ca mới không thấp như vậy đâu. Ta gợi ý cho ngài một chút, người kia…. là nam nhân….”

Ta kinh ngạc hoảng sợ: “Không thể nào, chẳng lẽ Tiểu Viêm muốn cùng Tiểu Thiên tranh đoạt Lâu Kinh Hoài?”

“>_<…….”

“Rốt cuộc là ai thôi?!”

“Người kia á, từ nhỏ đã được đại ca đặt ở trong lòng. Hắn đại sự thông minh, việc nhỏ thì hồ đồ, mềm lòng, ưa khóc, luôn bênh vực người nhà, vô cùng thích ăn đồ ngọt. Người như vậy, trên đời có mấy người?”

Ta nhất thời ngây người, tóc từng sợi từng sợi dựng ngược lên, rồi lại từng sợi từng sợi đổ sụp xuống.

“Cha…. Cha…. Ngài đừng doạ người nha, mau hít thở!!”

Ta há to mồm hít một hơi, hét lớn: “Không! Thể! Được!”

“Vì cái gì không thể?”

“Đó là loạn luân nha!!!!”

Tịch Nguyện lập tức bịt miệng ta lại, “Ngài nói nhỏ chút! Loạn cái gì luân? Mấy hôm trước Phúc Bá nói cho ta biết, mẫu thân của đại ca là dưỡng nữ, một chút quan hệ huyết thống cũng không có. Hơn nữa, dù sao cũng không cần sinh con, đi nhặt về là được, ngài để ý nhiều như vậy làm gì?”

“Cho dù là như vậy cũng tuyệt đối không có khả năng! Sư phụ ta sẽ đánh chết Tiểu Viêm đó! Hơn nữa, hai người bọn họ ngao du khắp nơi, đã nhiều năm không có tin tức, ai biết hiện tại bọn họ đang ở chỗ nào, căn bản tìm không thấy người đâu.”

“……. Cha, ngài đang nói gì đấy? Ngài rốt cuộc có hiểu rõ người ta đang nói đến là ai không?”

“Ta đương nhiên hiểu được. Đại sự thông minh, việc nhỏ hồ đồ, mềm lòng, ưa khóc, bênh vực người nhà, thích ăn đồ ngọt thôi. Ngươi đều nói rõ ràng như vậy, ta sao có thể không biết, người như vậy trên đời căn bản không có người thứ hai!”

“A? Vậy ngài nói thử xem, người đó là ai?”

“Đương nhiên là phụ thân của ta, ngoại công của Tiểu Viêm rồi!”

“>_<……..”

“Tiểu Nguyện?…. Tiểu Nguyện! Sao ngươi lại ngất đi vậy? Người đâu…….”

Tịch Nguyện suy yếu túm lấy tay ta, rên rỉ: “…. Cha,…. ngài thật là…. Không hề tự mình hiểu lấy,…. ta đã gợi ý rõ ràng như vậy. Ý của ta, người mà đại ca thích chính là chỉ ngài, ngài, là ngài đó! Hiểu rõ chưa?”

Ta chớp mắt liên tục, vỗ vỗ ngực, thở dài một hơi, “Hoàn hảo, hoàn hảo, chỉ cần không phải phụ thân của ta, những người khác đều dễ nói. Làm ta sợ muốn chết, nếu như là phụ thân của ta, thế thì thật sự là một chút hy vọng thành công cũng không có, ta không nỡ thấy Tiểu Viêm thảm như vậy. Ngươi vừa mới nói là ai cơ? Ai là Lí… Lí Nghê Nghê…. tên khó đọc quá….”

Tịch Nguyện nghiến răng nghiến lợi nói: “Là ngài! Cái người đang đứng trước mặt ta đó! Là ngài!”

“Ta….”

“Đúng!”

“Ngươi nói là ta….”

“Đúng vậy!”

“Ta?!!!!” Ta nhảy dựng lên, lập tức lại ngớ người ngây ngốc.

Tịch Nguyện thở dài một hơi, “Ta sẽ không nói gì với đại ca, ngài cũng có thể tiếp tục giả như không biết. Nhưng mà, ta vẫn hy vọng ngài có thể nghiêm túc suy nghĩ một chút. Là ngài so với gia gia thì tốt hơn nhiều đúng không? Ta đi về trước….”

Tiếng bước chân của thứ nam đã đi xa. Ta ngồi xổm xuống đất ôm đầu, chuẩn bị nghiêm túc suy nghĩ một chút, có điều hơn nửa ngày trôi qua đầu óc vẫn trống rỗng, không biết nên nghĩ cái gì mới ổn. Trên sân khấu lại lục tục đi ra vài ca nữ nữa biểu diễn, đầu óc nếu đã trống rỗng, ta liền cứ ngồi xổm ở đó vùi đầu nghe hát, chân bắt đầu tê rần.

“Vị huynh đài này, xin hỏi ngươi vẫn ổn chứ?” Một giọng nói hoà nhã vang lên bên tai, ta ngẩng đầu, cách mạo sa nhìn ra. Là một người thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, một thân áo gấm xanh nhạt, mặt mày nhã nhặn, làm người ta gặp mà dễ quên.

Ta vội đứng dậy, không ngờ bởi vì đầu gối mỏi nhừ, loạng choạng một chút liền ngã về phía trước, may mắn được người thanh niên đó nhanh tay đỡ lấy, có điều mạo sa trên đầu bị rơi xuống đất.

“Đa tạ ngươi.” Ta gật đầu cảm tạ, thấy hắn ngơ ngác nhìn mặt mình, đưa tay chọc chọc hắn, hỏi, “Ngươi sao vậy?”

“… Không…. Không có gì…. Ngươi ngồi ở lều nào? Ta đỡ ngươi trở về?”

“Ta ngồi ở lều của Trác Phi Văn công tử, không cần phiền ngươi, ta tự mình đi cũng được.”

Người thanh niên ngẩn ra, sắc mặt hơi có chút trắng bệch, chần chừ hỏi: “Theo ta được biết, lều của Trác công tử tiếp đãi chính là cả nhà Tịch đại nhân nguyên Thái thú Dương Châu tới, xin hỏi ngài chính là Tịch lão thái gia phải không?”

Ta lắp bắp kinh hãi. Phàm là người lần đầu gặp mặt ta, chưa có ai ngay từ đầu đã nhận ra ta là phụ thân, đứa nhỏ này nhãn lực không tồi nha.

“Ta từng nghe hắn miêu tả dáng vẻ của ngài…. Hắn một chút đều không có khoa trương, ngài thật sự, rất đẹp….”

“Ngươi quen biết Tiểu Viêm hay Tiểu Nguyện nhà ta? Ngươi tên là gì vậy?”

“Ta….” Người thanh niên do dự một lúc lâu, cắn răng nói, “Ta họ Nguyên, gọi là Nguyên Mẫn….”

Ta nghĩ nghĩ, cái tên này cũng không thấy có gì khó nghe, sao đứa nhỏ này nói ra khó khăn như vậy? Đang lúc cảm thấy kì quái, đột nhiên nghe được giọng của Tịch Viêm cách đó không xa: “Cha, Tề mẫu nói ngươi đi ngồi trên cây cùng Tiểu Thiên, sao lại chạy đến chỗ này?”

Ta khụ một tiếng, cố gắng làm cho giọng của mình tự nhiên một chút: “Ta đang chuẩn bị đi tới đó đây.”

“Ta đưa ngươi đi.” Tịch Viêm lại gần đỡ lấy ta xoay người bước đi, dường như căn bản không phát hiện bên cạnh còn đứng một người nữa, ngay cả khóe mắt cũng không liếc nhìn người ta một cái.

“Viêm huynh,…. biệt lai vô dạng?” Nguyên Mẫn tiến lên trước một bước, run giọng nói.

“Hoàn hảo, không có bị người đuổi tận giết tuyệt.”

“Viêm huynh, lệnh đệ sự tình ta cũng mới biết được….”

“Xá đệ nhất giới thương nhân, chuyện của hắn không nhọc thế tử quan tâm.” Tịch Viêm lạnh lùng nói, kéo ta nhanh chóng rời đi.

Trong đầu ta chợt loé sáng, bật thốt lên “Ah” một tiếng. “Nguyên” là quốc họ, Tịch Viêm lại xưng hắn là thế tử điện hạ, nguyên lai vị Nguyên Mẫn này, chính là hài tử của Bắc Định Vương kẻ đã phái người giết Tịch Nguyện! Nhưng mà xem ra….

“Tiểu Viêm, thế tử này không giống người xấu mà.” Chờ đi xa sau, ta nhỏ giọng nói.

“Hắn nguyên bản không phải người xấu, chính là phụ thân quá nóng lòng muốn tranh giành ngôi vị Hoàng Đế. Năm đó ta vào kinh đi thi quen biết hắn, hai người cũng coi như chơi thân, có điều vì an toàn của Tiểu Nguyện, không thể tiếp tục qua lại với hắn.”

Chỉ là chơi thân? Ta quay đầu lại nhìn xem thân hình đang dần dần nhỏ đi, bóng người ngây ngốc đứng ở chỗ cũ. Xem ra vị Bắc Định thế tử này vô cùng thích Tiểu Viêm của ta, nếu chỉ là quen biết, hắn sao lại khổ sở thành như vậy chứ.

“Cha….”

“Ừhm?”

“Có phải Tiểu Nguyện đã nói gì với ngươi không?”

Tim lập tức đập dồn dập.”Không…. Không có đâu….”

“Cha…. Tiểu Thiên khi nói dối, biểu hiện là gì?”

“Nó nói dối mặt sẽ đỏ.”

“Còn Tiểu Nguyện?”

“Tiểu Nguyện khi nói dối nhất định sẽ sờ cằm.”

“Còn ta?”

“Ngươi nói dối sẽ không dám nhìn vào mắt người khác.”

“Vậy còn ngươi?”

“Ta….” Ta ngẩn ngơ, nhanh chóng buông ra góc áo đã bị vò thành một đống, lắp bắp giải thích, “Ta không có nói dối, Tiểu Nguyện…. thật sự không nói gì….”

“Vừa rồi ta đẩy ngươi như vậy, bị đụng có đau không?” Tịch Viêm thật sâu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

Cái mũi chua xót, ta nhào vào lòng Tịch Viêm: “Tiểu Viêm, nếu ta vẫn đem mình trở thành phụ thân của ngươi, ngươi sẽ không nguyện ý ở cùng một chỗ với ta nữa đúng không? Ta không muốn rời xa ngươi, ta muốn vĩnh viễn ở cùng ngươi….”

Tịch Viêm than nhẹ một tiếng, vuốt ve đỉnh đầu của ta, “Ta sẽ không rời bỏ ngươi. Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, tất cả mọi chuyện, ta sẽ nghĩ cách giải quyết, ngươi chỉ cần tin tưởng ta là được rồi, chúng ta sẽ bước từng bước một.”

“Cái gì gọi là bước từng bước một?”

“Tỷ như bước đầu tiên, từ giờ trở đi, chỉ cần không có ngoại nhân, ta sẽ không gọi ngươi là cha nữa.”

“A?”

“Đừng nóng vội. Ngươi xem, ta vẫn đối đãi với ngươi như trước kia, ngươi cũng đối đãi với ta như trước kia, chúng ta không có gì thay đổi hết. Chỉ khác một cái xưng hô mà thôi, có gì quan trọng đâu?”

“Vậy,…. ngươi muốn gọi ta là gì?”

“Như vậy đi, để ngươi không cảm thấy đột ngột, chúng ta tìm một cách xưng hô trước kia ngươi quen thuộc….. Ừhm,…. mẫu thân bình thường gọi ngươi thế nào?”

“Tiểu ngốc qua.”

“Ách…. Cái này không được, thế còn phụ thân, ngài gọi ngươi thế nào?”

“Tiểu đệ.”

“Ách…. Này cũng không được, còn ngoại công? Ngài gọi ngươi là gì?”

“Cục cưng….”

“Ách…. Này vẫn không được, đúng rồi, sư phụ ngươi, ngài gọi ngươi như thế nào?”

“Bảo bối….”

“>_<….” Tịch Viêm xanh cả mặt.

Ta nhanh chóng trấn an hắn: “Ngươi chọn trong tên của ta từ nào ngươi thích nghe thuận miệng là được. Ngươi vẫn còn nhớ rõ tên của ta chứ?”

Lúc này hai chúng ta đã rời xa đám đông, Tịch Viêm kéo ta ngồi xổm xuống, lấy một cành cây viết lên mặt đất ba chữ “Việt Lăng Khê”, ngắm nhìn trong chốc lát.

“Ngươi thích chữ nào?” Ta hỏi.

“Đã nhiều năm đem ba chữ này chôn giấu thật sâu, hiện tại thoạt nhìn cũng không giống tên của ngươi nữa.”

Ta nghiêng đầu nhìn nhìn, cũng cảm thấy được thật xa lạ. Mọi người trước kia đều gọi ta lung tung, cho nên cái tên này rất ít khi dùng. Nhớ tới ba chữ này được sử dụng nhiều nhất, lại vẫn là năm đó trong các thư từ khâm mệnh thông tập truy bắt cùng với trên các bảng cáo thị.

“Chữ Khê này đã lấy từ đồng âm đến làm họ của chúng ta, vậy nên ta sẽ gọi ngươi là Lăng đi.”

“Tốt, sư huynh của ta trước đây cũng gọi ta như vậy.”

“Vậy sao ngươi không nói sớm?”

“Ngươi lại không có hỏi sư huynh….”

“>_<…….”


(1) Chỗ này Tiểu Thiên viết nhầm chữ ca (歌) là ca hát thành ca (哥) nghĩa là anh.

(2) Khẩu thuỷ thoại (口水话) nghĩa là văn nói miệng, (口水) cũng có nghĩa là nước miếng, Tịch Thiên không hiểu nên tưởng là Tịch Nguyện nói mình làm văng nước miếng lên thư.

(3) Danh hào: Danh hiệu, tước vị.

Entry filed under: 1 người cha và 3 đứa con. Tags: .

[1 người cha và 3 đứa con hạ] Chương 1 [Thần Vô Chi Nguyệt] Chương 26, 27, 28

6 phản hồi Add your own

  • 1. 1 người cha và 3 đứa con « Đậu Hoa  |  Tháng Ba 17, 2011 lúc 2:04 chiều

    […] 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | […]

    Trả lời
  • 2. Young Young  |  Tháng Ba 17, 2011 lúc 7:04 chiều

    “thẻ đỏ ca nữ”=> ta nghĩ chổ này nên thay bằng “hồng bài ca nữ” thì hay hơn.

    hình như cha và sư phụ của bạn Khê là 1 đôi phải không, nếu vậy thì bạn Viêm không sợ bị phản đối rùi ^^

    đọc 1 lúc 2 chương lun thiệt iu bạn quá đi ^0^

    Trả lời
    • 3. haodouhua  |  Tháng Ba 17, 2011 lúc 10:04 chiều

      Đã sửa :”> cảm ơn bạn đã nhắc nhở.

      Mọi người thấy lỗi sai với chính tả gì nhớ nhắc tớ nhé :”> giúp tớ hoàn thiện truyện này hơn

      Trả lời
  • 4. Dani  |  Tháng Ba 18, 2011 lúc 3:38 chiều

    Phúc Bá a~ lão nhân gia đúng là phi thường thủ đoạn mà =))) =))))

    Hú hú, sắp vào cao trào, Viêm ca vs Lăng ca hảo dễ thương ~

    Thk nàng nha XD~

    Trả lời
  • 5. bi ngo hn  |  Tháng Ba 19, 2011 lúc 11:01 chiều

    ta đã thấy tương lai trong đám sương mù mờ mịt rồi ^_^,

    Trả lời
  • 6. Don't need anything else  |  Tháng Ba 25, 2011 lúc 5:55 sáng

    *gào rú* *cắn khăn*
    Ta chờ *hun~* Ui ui đi đâu cũng có Cass với fan YunJae, hí hí =))

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Ba 2011
M T W T F S S
« Jan   Apr »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Ai choo O_o

  • 1,429,056 YJ

%d bloggers like this: