[Hoàng huynh] Đệ ngũ chương (Hạ)

Tháng Ba 9, 2011 at 12:15 chiều 2 comments

HOÀNG HUYNH



Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ
Dịch giả: QT
Thể loại: cung đình, huynh đệ văn, ngược luyến, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn




~~^O^~~


Cứ như vậy chìm trong suy nghĩ, cho tới lúc trời tối đen cũng là lúc tiến tới Châu thành, nơi cách Thanh thành không quá hai trăm dặm. Cao Thiên liền lệnh cho một vạn quân tiếp tục áp sát Thanh thành, hai vạn quân còn lại hạ trại tại Châu thành.


Thái thú Châu thành tên là Trần Trung. Khi biết hoàng đế ngự giá, lão sợ tới mức dẫn toàn bộ quan viên trong thành với quỳ truớc cửa thành nghênh đón thánh giá. Cao Thiên cũng không nhiều lời, chỉ lệnh cho lão chuẩn bị một nơi sạch sẽ để ngụ qua một đêm, đợi đội quân tiên phong báo tin về sẽ lập tức lên đường tiến tới Thanh thành.


Thái thú Trần Trung vội vàng sai người chuẩn bị sửa sang lại hậu viện của phủ Thái thú, nơi có hai toà tiểu lâu có thể dành cho Cao Thiên nghỉ ngơi. Cao Thiên kỳ thật không phải là người thiên về hưởng thụ, tuy nhiên bởi có Cao Ca nên hắn không từ bất cứ điều gì. Hắn sai hạ nhân chuẩn bị lư hương có mùi vị Cao Ca thích nhất, chuẩn bị tấm chăn bằng sa tanh mềm mại màu hồng nhạt thêu hoa mai, ở các góc phòng đều trang bị các lô sưởi ấm, cửa sổ đóng chặt, dù chỉ là một khe hở hắn cũng sai người dùng vải bít lại cho kín.


“Cưỡi ngựa cả ngày rồi, ngươi cũng nên nghỉ ngơi chút.” Cao Ca nằm nghỉ trên giường, còn đang triền miên suy nghĩ, ngước mắt chợt thấy Cao Thiên bước vào liền lên tiếng. Cao Thiên vừa cười vừa nói: “Không sao, trước cứ sắp xếp cho ngươi nghỉ ngơi thật thoải mái đã rồi nói sau. Hôm nay trời rất lạnh, ngươi ngồi xe cả ngày rồi, nếu đêm ngủ còn bị hàn khí xâm nhập rồi lại phát suyễn thì nguy. Chứng suyễn này tuy không ảnh hưởng tính mạng nhưng cũng tổn hại sức khoẻ vô cùng.” Vừa nói vừa đi quanh kiểm tra khắp nơi, cảm thấy tất cả mọi sự đều đã ổn thoả mới tiến lại gần Cao Ca, lên tiếng: “Ngươi nghỉ ngơi một chút đi, bữa tối hôm nay ta thấy ngươi ăn không ngon, cho nên đã sai người đôn riêng canh gà cho ngươi rồi, chờ một lát uống một chén đi.”


“Cái gì? Lại canh gà ư?” Cao Ca hoảng sợ nhìn hắn, sau đó lắc đầu như điên: “Không muốn, không muốn, ta không uống canh gà đâu. Ta… ta vừa rồi ăn cũng nhiều lắm mà, chỉ là… chỉ là thấy hơi mệt, không muốn ăn thôi.”


Cao Thiên lắc đầu cười: “Không muốn ăn lại còn nói là ban nãy ăn nhiều lắm. Ngươi lại đang suy nghĩ linh tinh gì, lời truớc lời sau mâu thuẫn như vậy.” Nói xong như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ta hiểu rồi, ngươi phiền lòng vì chuyện của ta và Vân nhi đúng không? Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, việc này không thể do ngươi lo lắng mà được, nghĩ nhiều cũng vô ích.”


Cao Ca lắc đầu cười khổ, ta vốn biết bản thân không thể chỉ lo lắng mà thay đổi được quyết định của ngươi, nhưng làm sao khống chế được bản thân không suy nghĩ cho được?


Chợt nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, Hoa Ngữ mở cửa, một thị nữ bưng một khay đồ ăn tới, nhẹ giọng nói: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng. Canh gà Hoàng thượng phân phó chuẩn bị đến giờ mới được ạ.” Nói xong đem chiếc khay đặt lên bàn, Hoa Ngữ liền thưởng nàng hai lượng bạc rồi cho lui.


Cao Thiên tự mình đảo bát canh, nhìn thoáng qua vui vẻ nói: “Đầu bếp của phủ Thái thú cũng không tồi a, món canh này trông rất thanh đạm dễ ăn”. Nói xong nhấp một ngụm, đoạn vẻ mặt vui mừng nói: “Ah, hương vị lại vô cùng ngon.”


Quay đầu hướng Hoa Ngữ nói: “Nhớ nhắc trẫm khi nào hồi kinh, lệnh Trần Trung hiến tay đầu bếp này mang về làm tại ngự thiện phòng. Canh gà này hắn làm chắc chắn hoàng huynh vô cùng thích.”


Cao Ca vội nói: “Không cần, không cần đâu, cần gì phải làm vậy…” Không kịp nói xong, miệng đã bị Cao Thiên đút một muống canh gà, ngay lập tức hương vị thơm ngon tinh khiết lan tràn trong miệng. Thực tâm mà nói, canh gà này được đôn hết sức hết sức chuẩn mực, ở trong hoàng cung y cũng chưa từng được thử qua hương vị tuyệt vời như vậy. Có điều hiện tại, y có tâm trạng nào mà đi thưởng thức mỹ vị.


Cao Thiên nhìn thấy vẻ mặt không có tâm tư nào của y nhưng nhất định không buông tha, cứ từng muỗng từng muống đút vào miệng y. Bên trong bất chợt một mảnh yên tĩnh. Hoa Ngữ ngồi bên cạnh nhàm chán nghĩ thầm, ngồi đây xem cứ như tra tấn, được mấy ngày thì điên mất. Có điều… có điều nhìn hai người lúc này, ta làm sao có thể phá vỡ hình ảnh này được.


Cao Ca yên lặng nhìn cánh tay kia. Nâng lên hạ xuống, hết sức cẩn thận và kiên nhẫn giống như đang chăm sóc người bệnh vậy. Nếu có người biết Cao Thiên từ trước nhìn thấy cảnh này có lẽ tròng mắt phải rớt ra ngoài. Ai có thể nghĩ được một quân vương lãnh khốc vô tình nhưng lại cam tâm tình nguyện vì một người khác mà làm mấy thứ sự tình vụn vặt này chứ.


Cao Ca cứ như vậy nhìn. Vốn dĩ canh gà uống không thấy tư vị gì, có điều trong lòng y dần dần dâng lên một tia lo lắng, không nhịn được liền thốt ra câu hỏi: “Thiên nhi, người… lần trước ở bên hồ ngươi nói những lời đó…rằng… cả đời nguyện ý cùng ta ẩn cư trong rừng, liệu… liệu có thật không?”


Cao Thiên có chút ngạc nhiên, liền ngẩng đầu nhưng lập tức trên khuôn mặt nở một nụ cười, khẽ gật đầu: “Đương nhiên, ta có khi nào lừa gạt ngươi.” Khi nhìn thấy tia hồ nghi trong đáy mắt người đối diện, hắn ngượng ngùng cười hắc hắc: “Uhm, cho dù có lừa ngươi, thì cũng là vì tương lai của hai ta thôi. Có điều loại đại sự này, ta tuyệt đối không lừa gạt ngươi.”


“Vậy… vậy nếu ta… ta nguyện ý ở bên ngươi, ra xa chốn hồng trần hỗn loạn, sống tới bách niên giai lão, ngươi… ngươi có nguyện ý rời bỏ ngôi vị hoàng đế, nhường lại cho Vân nhi hay không?” Cao Ca vội vàng hỏi tiếp, y chỉ sợ một khi dũng khí này qua đi, y không lần nào nữa đủ dũng khí để hỏi lại.


Cao Thiên nghiêm mặt nói: “Nguyện ý, chỉ cần ngươi thật lòng mãi mãi ở bên cạnh ta, hai ta chỉ cần cuộc sống của uyên ương, không cần cuộc sống vương giả, ta nguyện ý rời bỏ ngôi vị hoàng đế. Có điều hoàng huynh, ngươi hãy tự hỏi lòng mình, ngươi có thực sự yêu ta hay không? Là thật lòng mong muốn ở bên cạnh ta, chứ không phải vì Cao Vân kia mà hy sinh, ngươi có như vậy không?”


“Hiện tại chắc chắn là không phải.” Cao Ca cười: “Nhưng Thiên nhi, ta đáp ứng ngươi. Ta… từ lúc này… bắt đầu liền… liền cố gắng thích ngươi. Nếu… nếu có thể thành công, ngươi phải thực hiện lời hứa của mình.”


Y thở nhẹ, cuối cùng thì cũng tìm được cách giải quyết. Hơn nữa không biết vì sao, y có cảm giác nhiệm vụ này y không thể nào không hoàn thành.


“Được!” Cao Thiên một lần nữa cười rất vui vẻ: “Hoàng huynh, ngươi phải hiểu, tâm ý của ngươi thế nào, ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu, cho nên đừng có nghĩ cách lừa gạt ta. Chỉ cần ngươi thực sự yêu ta, ta sẽ giữ y lời hứa nhường ngôi lại cho Cao Vân”. Hắn đang vô cùng vui sướng. Lúc xuất phát không hề nghĩ trên đường đi lại thu được chiến thắng ngoài ý muốn như vậy.


Đêm nay có lẽ cả hai ngươi đều ngủ ngon trong giấc ngủ đầy ngọt ngào. Bọn họ tựa như cảm thấy cuộc sống hạnh phúc đang đợi mình ở phía truớc, thực dễ dàng nắm bắt được, chỉ cần ngủ một giấc hoặc chỉ vài ngày nữa thôi, hạnh phúc đã ở trong tay.

~~O~~
Hôm sau khởi hành không đến chạng vạng đã tới Thanh thành. Lúc này Thanh thành đã bị bao vây tứ phía, có điều bách tính môn dân ở bên trong vẫn chưa có dấu hiệu hoảng loạn bởi lương thảo vẫn còn đủ cộng thêm niềm tin vào vị chiến thần trong truyền thuyết – hoàng đế Cao Thiên của họ. Cao Thiên cũng không phụ sự mong đợi của muôn dân, hắn quả thực đã đến rồi.


Cổng trước và cổng sau Thanh thành đều đã được Cao Thiên bố trí đội quân dầy đặc, bách tính ở mọi ngóc ngách trong thành đều âm thầm ủng hộ, trợ giúp Hoàng đế của họ.


Cao Ca ngồi trong kiệu, mọi sự đều có thể quan sát được. Y có thể cảm nhận thấy sự yêu thương, kính trọng của bách tính muôn dân nơi đây đối với Cao Thiên. Có lẽ, hành động soán ngôi đoạt vị của hắn hoá ra lại là đúng đắn. Một lòng suy nghĩ như vậy, có điều không còn cảm giác chua xót như trước kia, ngược lại lại có chút tự hào rất tự nhiên.


Vô luận Cao Thiên có lợi hại xuất sắc như thế nào, thì hắn vẫn chỉ là đệ đệ do chính tay y nuôi nấng, bảo ban. Trên mặt Cao Ca không giấu nổi sự tự hào, ngón tay không ngừng cào cào lên mái tóc rồi chợt chạm nhẹ vào chiếc trâm gỗ Cao Thiên đã tự mình đẽo cho y. Trái tim trong lồng ngực đột nhiên nhảy lên một nhịp, không thể không nhớ lại những lời người kia từng nói bên hồ: “Cả đời này chỉ cần có ngươi bên cạnh, giang sơn, thiên hạ có ý nghĩa gì chứ?”


Y bất chợt bối rối, y không hiểu từ đâu ra sự cảm động xen lẫn ngọt ngào thế này, y lắc đầu liên hồi: “Cao Ca, không được, ngươi không được để tên sói đội lốt thỏ non kia nói mấy câu đã bị mê hoặc rồi chứ. Hừm, có điều nếu không bị mê hoặc thì làm thế nào thích được Thiên nhi đây? Chỉ có cách thích hắn, hắn mới nguyện ý rời bỏ giang sơn này. Mà chỉ khi hắn nguyện ý rời bỏ, Vân nhi mới không phải chết a.”


Y chợt ngẩng phắt đầu: “Cứ… cứ để Thiên nhi quyết định như vậy sao? Hắn rõ ràng là người xứng đáng làm hoàng đế nhất! Nhưng… nhưng nếu hắn tiếp tục làm hoàng đế, không phải Vân nhi nhất định sẽ chết sao? Ai, lo lắng chết mất! Ta vì sao lại có hai đệ đệ như vậy cơ chứ? Khiến ta bây giờ không biết nên phải làm sao? Ai~~”


Cao Ca liên tục thở dài ngao ngán bỗng giật mình vì một trận hô vang rung chuyển đất trời. Y vội vàng vén rèm lên nhìn chỉ thấy chung quanh bách tính muôn dân hoan hô vang dội, hai tay giơ cao, miệng hô vang: “Chiến thần tất thắng, Hoàng thượng tất thắng, tất thắng…” Có lẽ Cao Thiên vừa mới tuyên bố gì đó nên lòng dân mới đột nhiên dâng trào như vậy.


Cao Ca lại tiếp tục ngây người. Qua ô cửa bé xíu của kiệu xe, bóng người ngồi trên lưng ngựa ở phía trước mới cao cao tại thượng làm sao. Trong lòng y thầm nhủ, đúng vậy, Cao Thiên chính là Hoàng đế thích hợp nhất được lão thiên gia chọn lựa, chỉ có hắn mới có thể trị vì Trữ Đại quốc ngày một cường thịnh, chỉ có hắn mới khiến quốc gia này có được thời đại hưng vượng nhất trong lịch sử. Ta… ta không nên vì suy nghĩ cá nhân, cũng không nên vì tính mạng của Vân nhi, liền không để ý tới quốc gia dân chúng. Có… có lẽ Vân nhi tuổi nhỏ, đã bị kẻ nào đó mê hoặc lợi dụng, Vân… Vân nhi cũng không thể chết a.


Cao Ca trong lòng rối bời không yên, cứ mang bộ dạng hoảng hốt hoảng hốt theo chân Cao Thiên tiến vào phủ Thái thú. Tình hình chiến sự rối ren khiến Cao Thiên cực kỳ bận rộn. Các tướng lĩnh không ngừng cấp báo quân vụ, cùng hắn ngày đêm họp bàn kế hoạch tác chiến, đồng thời tin tức về phản quân trong Thanh thành cần phải liên tục báo cáo cho hắn. Vì vậy hắn để Cao Ca ở tại một nơi hết sức yên tĩnh, sau khi tự tay chẩn mạch cho y, thấy rằng mạch huyết vững vàng khoẻ khoắn liền phân phó Hoa Ngữ phải hảo hảo chiếu cố Cao Ca, sau đó nhanh chóng rời đi.


Hoa Ngữ cũng nhìn thấu sự không yên của Cao Ca, nhưng nàng không rõ tâm sự của y nên cũng không có cách nào khuyên giải, đành phải ngồi một bên, thi thoảng nói vài ba câu chuyện cười với mong muốn có được nụ cười của y.


Ai ngờ một tiền Thái tử điện hạ ngày ngày lạc quan vui vẻ hôm nay không biết đã chạy đi đâu. Hoa Ngữ đã muốn kể chuyện tới sùi bọt mép mà y vẫn một bộ ngơ ngẩn, lạc đâu đó trong cõi riêng của y. Cuối cùng Hoa Ngữ cũng không nhịn được: “Ta nói nè Thái tử điện hạ, ngài rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Làm ơn đi, người ta múa mép tới cứng cả lưỡi, tốt xấu gì ngài cũng nên cười một cái chứ!”


Cao Ca như lấy lại tinh thần, ngơ ngác: “Hả? Hoa Ngữ ngươi nói gì? À, à, ta biết rồi, biết rồi!” Nói đoạn y nhếch môi cười một cái, có điều hình ảnh đó lại chẳng đáng để khen tặng. Sau đó y nhìn sang tiểu nha đầu bên cạnh, tinh thần bỗng nhiên tỉnh táo lạ thường, lưng chợt dựng thẳng lên, làm vẻ tự nhiên bâng quơ hỏi: “Hoa Ngữ, ngươi thử nói xem, vì cái gì mà chủ tử của ngươi, cũng là đệ đệ của ta, cũng là hoàng đế bệ hạ luôn, hắn đối với huynh đệ chúng ta chính là không có chút cảm tình nào sao?”


Hoa Ngữ thấy y rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện, không khỏi thở hắt ra, cười ha ha nói: “Sao có thể chứ? Điện hạ, hoàng thượng cũng là người a. Chỉ bất quá Người đối với ngài có ôm chút cảm tình vượt quá ranh giới huynh đệ thôi. Còn về phần Tam vương gia, có thể thấy là Hoàng thượng đối với vương gia cũng không đến mức quá nhẫn tâm. Có điều bình thường ngài cùng vương gia lại quá thân thiết, Hoàng thượng không có cách nào hận ngài được nên bao nhiêu oán hận đều trút lên Tam vương gia mà thôi.” Nãng vẫn một mực gọi Cao Vân là Tam vương gia.


Cao Ca nghĩ thầm, vẫn là vì ta mà Vân nhi gặp hoạ. Có điều may mắn là dù sao cũng biết được, Cao Thiên đối với Vân nhi không đến nỗi quá mức vô tình. Tâm tình y lập tức phấn khởi, vì thế vui vẻ hỏi: “Hoa Ngữ, nếu Vân nhi thấy tình cảm huynh đệ giữa ta và Thiên nhi không chút sứt mẻ, hắn liền đầu hàng thì có phải hay không Thiên nhi sẽ không giết Vân nhi?”


Hoa Ngữ cười nói: “Cái đó còn phải hỏi sao? Quân địch xưa nay đầu hàng Hoàng thượng còn không giết, huống chi lại chính là huynh đệ của mình.” Nàng bỗng nhiên cảnh giác, nhìn về phía Cao Ca: “Điện hạ, ngài định làm gì? Nô tỳ nói cho ngài rõ, ngàn vạn lần ngài đừng nhúng tay vào chuyện này. Với tính cách của ngài, không khéo ngài chẳng cứu được Tam vương gia, lại mang hoạ vào người.”


Cao Ca cười ha ha nói: ”Không đâu Hoa Ngữ, ngươi nghĩ đi đâu vậy. Ta chỉ đang nghĩ, chờ ngày mai ta cùng Thiên nhi đứng trên thượng thành, phải nói cho Vân nhi cảm động mà ngưng chiến, không đánh mà thắng, ngươi nói như vậy có phải tốt hơn không? Thật là quá tốt đi! Dù sao Vân nhi cũng không phải là đứa nhỏ có dã tâm gì, ta đoán hắn chắc chắn là bị ai đó dụ dỗ, hoặc đang hiểu lầm ta bị Thiên nhi giam giữ tra tấn, thậm chí có khi hắn còn nghĩ ta tiêu đời rồi nên mới khởi nghĩa phản loạn như thế này. Chỉ cần đem mọi chuyện nói ra thông suốt có phải sẽ có được kết cục tốt đẹp hơn không!”


Hoa Ngữ bật cười một tiếng, nói: “Điện hạ ngài quả thật quá ngây thơ, tạm thời không bàn việc liệu Hoàng thượng có đồng ý làm cái hành động bị coi là yếu thế này hay không, cứ lấy tính tình Người ra, vừa nghe chuyện ngài định lên thượng thành nói chuyện với Cao Vân, bình dấm chua không bị đập bể mới lạ à nha.” Huống chi hai quân giao chiến, vô cùng nguy hiểm, vạn nhất Cao Vân kia kiên cố bảo thủ không chịu nghe thấu, lỡ làm Cao Ca bị thương, Cao Thiên người kia còn không phát điên hay sao, tuy rằng như vậy cũng khó xảy ra nhưng dù thế nào, Cao Thiên cũng sẽ không cho y đứng ở thượng thành đầy nguy hiểm kia mà múa mép.


Cao Ca nghe mấy lời của Hoa Ngữ xong cũng không chán nản, y thậm chí còn tin tưởng dạt dào, tràn đầy tự tin: “Yên tâm, nhất định sẽ có cách!”


Y cười rạng rỡ đến mức hoa Ngữ cũng có chút kinh ngạc. Có điều ngẫm lại, điện hạ vốn lạc quan, vô tâm vô phế. Nàng cũng có chút yên tâm, với tính tình của điện hạ chờ khi hoàng thượng trở về, xem y làm cách nào.


Cao Thiên sau khi Cao Ca đã ngủ sâu mới trở về từ hội nghị, hết thảy mọi chuyện đều đã được an bài thoả đáng. Hắn nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng ôn nhu bình thản của người nằm trên giường, trong lòng không khỏi dâng lên cảm xúc, ngón tay giơ lên miết vào vầng trán trơn láng, thì thầm: “Thật sự… thật sự nguyện ý thích ta sao? Nếu… nếu trong lòng ngươi thực sự có ta, thì thiên hạ này, tặng lại cho Vân nhi có ngại gì.” Hắn từ từ hạ người, chạm nhẹ trán mình lên trán Cao Ca, cảm nhận một lúc rồi nhè nhẹ rời ra.




~o~

Entry filed under: Hoàng huynh. Tags: .

[Nhà có Đô Đô] Đô Đô bị đánh [1 người cha và 3 đứa con thượng] Chương 9

2 phản hồi Add your own

  • 1. hoang  |  Tháng Tư 10, 2011 lúc 9:07 sáng

    hi!
    lâu mới thấy nàng edit tiếp bộ này đó!
    ta RẤT RẤT VUI !
    thank nàng nhiều lắm

    Trả lời
  • 2. hoaquynh123  |  Tháng Tư 10, 2011 lúc 5:14 chiều

    hi hi,thích quá.thankssssssssss

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Ba 2011
M T W T F S S
« Jan   Apr »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Ai choo O_o

  • 1,429,056 YJ

%d bloggers like this: