[Thần Vô Chi Nguyệt] Chương 23, 24, 25

Tháng Ba 5, 2011 at 11:05 chiều 3 comments

Thần Vô Chi Nguyệt

Tác giả: Nhã Kỉ
Thể loại: Hiện đại, game online, nhất thụ nhất công,….
Rating: PG13
Tình trạng: Hoàn thành

Chương 23: Lễ Giáng Sinh đặc biệt.

Trong hội cũng không phải không có ai đăng ký tham gia hoạt động năm mới, nhưng vô luận thế nào cũng không tập hợp đủ các chức nghiệp cần có.

Vài ngày trôi qua, ngày đấu loại càng lúc càng gần, sau khi cố gắng không có kết quả, Chu Luật đành phải bất đắc dĩ tuyên bố từ bỏ.

Ngày hội quan trọng nhất tháng mười hai, lễ Giáng Sinh sắp đến.

Đối với rất nhiều game thủ mà nói, đây chính là một ngày lãng mạn hiếm có.

Đối với Chu Luật mà nói, trước đây lễ Giáng Sinh cùng lễ tình nhân giống nhau, chỉ là một danh từ đơn giản, không có nhiều ý nghĩa. Nhưng năm nay cậu mơ hồ cảm thấy, lễ Giáng Sinh có lẽ sẽ có một chút khác biệt so với trước kia.

Chỗ khác biệt…… có lẽ là bên người có thêm một cái tên kỳ quái.

Hoàn toàn không giống người thường, luôn dùng thái độ chân thật cùng vui đùa xen lẫn với nhau, làm người ta đoán không ra trong lòng đang suy nghĩ gì.

Thanh Dạ người này…… thật sự rất kỳ lạ.

Chu Luật thừa nhận, bản thân cũng không ghét đối phương thân thiết. Thậm chí, còn có một chút thích.

Tháng mười hai, đồng thời cũng là một tháng bận rộn. Cùng người yêu hẹn hò, ôn tập cuối kì, ứng phó công việc ngày một tăng dần, tham gia công thành chiến có vẻ càng ngày càng ít người. Tầm giữa tháng, nhân số tham chiến chỉ còn bằng một phần ba từ trước tới nay.

Chu Luật so với trước kia càng bận. Đã không có nhân số ưu thế, bố cục cùng chiến thuật càng thêm hao tổn tâm trí. Có điều nhìn chung các hội, cơ hồ đều bị vây trong thời kì khó khăn giống bọn họ…… Thật sự là mọi nhà đều có cái khó.

Mấy hôm trước quyết định vấn đề Cách Lãng Địch Á cùng Ngân Cánh kết minh, cùng lão đại của Ảo Giác Trục Phong tiến hành bàn bạc. Không ngờ, đợi khi Chu Luật nói với Thanh Dạ đi làm chuyện này, đối phương thế nhưng không chút đỏ mặt nói ra câu “Hội trưởng Ảo Giác tên là gì nhỉ?”, mức độ kém hiểu biết thế này thật sự là làm người ta không thể chịu nổi nữa.

Chu Luật ngay tại chỗ phát tác. Hội viên có trên mạng đều được kiến thức khung cảnh hội phó “giáo dục” hội trưởng. E ngại năng lực kinh người của hội phó, trong hội thế nhưng không có một người ra tay trợ giúp lão đại của bọn họ……

Cá Chết đối với việc này đưa ra năm chữ đánh giá —— Thật sự là bi kịch.

Nhưng từ ngày đó về sau, Chu Luật chợt phát hiện, cơ hội để mình lên án Thanh Dạ đã dần dần trở thành không.

Thanh Dạ xuất hiện bỗng nhiên giảm bớt. Bình thường rất ít login, công thành chiến cũng là đến lần trước thiếu lần sau.

Có lẽ là bởi vì công tác quá bận rộn.

Một trong những nguyên nhân Thanh Dạ mời mình gia nhập Ánh Sáng, chính là hy vọng ở thời điểm hội trưởng vắng mặt có tác dụng thay thế. Hiện tại, phải là lúc nhận nhiệm vụ này đi.

Nhưng mà công thành chiến, một khi thiếu người đồng đội có thể hợp tác chặt chẽ hòa nhịp hơi thở, liền không thể nói tới hai chữ hưởng thụ. Tuy rằng thái độ của Chu Luật như trước tỉ mỉ cẩn thận, yêu cầu vẫn nghiêm khắc, nhưng là trong lòng lại khó tránh khỏi mất mát.

Muốn gọi Thiên Lý, Thiên Lý xin nghỉ. Muốn kêu Ly Ca, Ly Ca xin nghỉ. Từng quen thuộc tín nhiệm nhất đồng bạn, hiện tại thường xuyên không ở bên cạnh.

Về phần Thanh Dạ…… ngẫu nhiên xuất hiện ngay cả nói cũng không chịu nói nhiều, đi lại vội vàng.

Tựa hồ, đã hoàn toàn quên những lời “Về sau nếu muốn tìm người nói chuyện phiếm, cứ nói với tôi, bất cứ lúc nào cũng sẽ phụng bồi……”.

Chu Luật cũng không phải là người tính toán chi li mấy việc nhỏ. Cậu tự nhận là kiểu người thần kinh không mẫn cảm tinh tế như vậy.

Nhưng mà, mấy ngày nay không hiểu sao thật sự có chút khó chịu.

.

Lễ Giáng Sinh hàng năm, trò chơi đều tạo ra một nhiệm vụ đặc biệt, để người chơi có thể vì bạn bè hoặc người yêu chuẩn bị quà noel.

Nhiệm vụ quà tặng có ba bước. Đầu tiên đi tìm NPC ở trung tâm thủ đô. Nói chuyện với Lôi Tây, thu thập những tài liệu người này dặn dò. Sau đó đến thành Ngải Nhĩ Uy Sâm tìm An Kì Lạp, mời cô chế tác bán thành phẩm. Cuối cùng trở lại giao cho NPC thủ đô đóng gói, có thể đạt được một phần hoàn chỉnh quà tặng Giáng Sinh – Hộp quà màu vàng.

Nghiêm túc mà nói, hộp tuy rằng thoạt nhìn rất đẹp, nhưng mở ra bất kì vật nào đó cũng chẳng có tác dụng mấy. Hàng năm mỗi người vui vẻ nhận quà, cần chẳng qua là một phần tâm ý mà thôi.

Tối này hai mươi ba tháng mười hai, Chu Luật làm một việc.

Một việc ngay cả chính cậu cũng cảm thấy khó có thể tin nổi.

Cậu thật sự chăm chú lắng nghe NPC phân phó, đến Hằng Chi Sâm tìm tài liệu. Hơn nữa liên tục suy nghĩ cần bao nhiêu hộp, đồng thời tính toán chuẩn xác số lượng tài liệu.

Do dự đến do dự đi, bất giác đã tiêu phí mấy tiếng đồng hồ. Phát hiện sắp tới thời gian đi ngủ, Chu Luật không thể không tăng tốc độ tới thành Ngải Nhĩ Uy Sâm tìm NPC.

NPC An Kì Lạp, ở trong một căn nhà nhỏ không dễ thấy.

Chu Luật vừa bước vào, mới phát hiện…… người trong căn phòng này, vô cùng nhiều.

Thương nhân muốn bán hộp kiếm tiền. Người chơi vì bạn bè tặng quà, cùng với các cặp đôi kết bạn tới.

Nổi danh đã lâu Nguyệt Ẩn. Luật, rất ít khi xuất hiện ở những nơi náo nhiệt Nguyệt Ẩn. Luật, một thân cực phẩm trang bị nhìn qua rõ ràng tương đối thích hợp xuất hiện ở sàn thi đấu Nguyệt Ẩn. Luật…… vậy mà cũng chạy tới đây làm cái loại nhiệm vụ nho nhỏ này?

Thật sự là chuyện hiếm thấy. Một vị phóng viên phía diễn đàn cũng có mặt ở đây đang rục rịch muốn động.

“Anh Luật!”

Có cô gái đứng lên.

“…… Sao em lại tới nơi này?”

“Anh Luật……?”

Lại là em gái Quả Quả, cùng với tùy tùng vạn năm của cô bé, Thiên Lý.

Chu Luật càng ngày càng cảm thấy được tình cảnh xấu hổ của mình.

“Anh Luật, anh đến nơi này, không lẽ là…… muốn tặng quà cho bọn em hả?”

“Ách…… Ừ.” Chu Luật gật đầu.

“Trời ạ……” Quả Quả kinh ngạc vô cùng, “Liên tục không quan tâm lễ tình nhân, đêm thất tịch cùng với ngày quốc khánh, anh rốt cuộc cũng ở trước đêm Giáng Sinh thông suốt!”

“……”

“Thật hạnh phúc, thật hạnh phúc ~~ em nhất định sẽ rất quý trọng lễ vật này.”

Mí mắt bắt đầu không ngừng giật giật.

“Anh Luật, có phần của em không?” Thiên Lý ở một bên chen vào.

“Hừ…… Thiên Lý đáng ghét, trong thời gian này không đến công thành chiến, làm hại anh Luật bận rộn như vậy. Dựa vào cái gì còn phải tặng quà cho anh chứ?”

“Anh cũng không muốn mà…… chỉ tại sắp thi thôi.” Thiên Lý vội vàng áy náy nói, “Anh Luật, thật sự rất xin lỗi, không thể giúp đỡ anh cùng mọi người.”

“Em đừng nghe Quả Quả nói lung tung.” Chu Luật mỉm cười nói, “Cứ chăm chỉ ôn tập đi, việc thủ thành đã có anh lo, không cần em quan tâm.”

“Anh Luật ~” Cô bé liên tục hưng phấn nói, “Lễ vật này có phần của Thanh lão đại không?”

“……”

“Có hay không ạ?”

“Anh ta?” Chu Luật khẽ cười nói, “Anh ta bây giờ là khách lạ, trước đêm Giáng Sinh có xuất hiện hay không còn chưa chắc nữa.”

“Ơ…… nhưng mà Thanh lão đại không phải hiện giờ đang ở trên mạng sao?” Quả Quả khó hiểu hỏi.

“Anh ta ở?”

Chu Luật sửng sốt, vội vàng mở xem danh sách thành viên trên mạng…… Quả thật, cái nick nhiều ngày vẫn tối đen, giờ phút này đang sáng.

Thanh Dạ ở trên mạng.

Vẫn vội vàng làm nhiệm vụ, bản thân không nghĩ đến tra danh sách công hội, cho nên đương nhiên sẽ không biết.

Không…… cùng với nói không nghĩ đến tra, không bằng nói đã sớm có thói quen nghĩ, Thanh Dạ login sau chuyện đầu tiên làm chính là đi tìm mình.

Xem ra…… thói quen này cũng không phải trăm phần trăm chuẩn xác.

“Đúng vậy.” Quả Quả tiếp tục nói, “Vừa rồi em cùng Thiên Lý đến bến cảng, thấy Thanh lão đại cùng chị Trà Trà ngồi cùng nhau. Xem ra là đang nói chuyện gì đi.”

Nhân chứng khác Thiên Lý, lựa chọn ngầm thừa nhận.

“À…… Vậy sao.”

Thì ra là thế.

Chu Luật thản nhiên lên tiếng.

“Như vậy, anh bây giờ trở về thủ đô tiếp tục nhiệm vụ. Quà tối mai sẽ đưa cho mấy đứa.”

“Dạ, được. Tạm biệt anh.”

Quả Quả vô cùng vui sướng tạm biệt Chu Luật.

Chương 24: Ly Ca

Từ căn nhà nhỏ thành Ngải Nhĩ Uy Sâm đi ra, Chu Luật quay trở về thủ đô.

Nhiệm vụ còn một bước cuối cùng: đưa cho NPC làm. Lại nói chuyện với Lôi Tây, hoàn thành công tác đóng gói thành hộp.

Lấy được bán thành phẩm, NPC mỉm cười nói:

“Tốc độ rất nhanh, chàng trai. Xin hỏi, cậu hiện giờ muốn đem hộp đóng gói thành quà tặng Giáng Sinh sao?”

Lựa chọn “Yes”, vài giây đồng hồ sau, cột vật phẩm tăng thêm một thứ tên là “Hộp quà tặng Giáng Sinh màu vàng” gì đó.

“Chiếc rương xinh đẹp, chứa đựng niềm vui bất ngờ. Hy vọng tâm ý của cậu có thể thật sự truyền đến đối phương…… Chúc Giáng Sinh vui vẻ.”

NPC tiếp tục nói.

Sau khi làm xong một cái, lại tiếp tục làm mấy cái còn lại. Máy móc lặp lại các bước, khiến cho Chu Luật bất đắc dĩ phải nhìn lại câu kia một lần rồi lại một lần.

“Hy vọng tâm ý của cậu có thể thật sự truyền đến đối phương……”

Nếu thật có thể như vậy, thì tốt rồi.

Nhưng sự thật hiện tại là, cậu ngay cả sự nôn nóng trong lòng mình cũng không thể dập tắt.

Trà Trà là hội trưởng phu nhân mà mọi người công nhận. Thanh Dạ đi cùng phu nhân tương lai đương nhiên là danh chính ngôn thuận. Bình thường cũng chưa tính…… nếu Thanh Dạ ngay cả ngày lễ quan trọng cũng đi theo mình, đích xác có chút kỳ cục.

Thanh Dạ là người có ý thức trách nhiệm.

Cho nên, không cần lại đi nghĩ mấy chuyện này. Trước kia mỗi lần lễ tết Hồ Ly trở về nhà cùng người thân, bản thân lúc đó chẳng phải nghĩ là đương nhiên sao?

Cho nên, đã quen một mình trôi qua lễ tình nhân, lễ Giáng Sinh, năm mới, trung thu…… năm nay vẫn sẽ tiếp tục như trước.

.

Không trung mờ mịt tuyết bay, nhuộm đẫm không khí Giáng Sinh. Mà hiện thực ngoài cửa sổ đang có mưa nhỏ.

Chu Luật mở cửa, ở trên sân phơi đứng một lát.

Nhà hàng xóm đang mở bài hát giọng cao, âm thanh rất lớn, căn phòng cách âm từ trước đến nay rất hiệu quả cũng không có tác dụng. Vừa mở cửa, giọng hát cao vút liền bay vào.

“Just one last dance

Before we say goodbye

When we sway and turn round and round and round

It’s like the first time

Just one more chance

Hold me tight and keep me warm

Cause the night is getting cold

And I don’t know where I belong

Just one last dance……”

Rất êm tai.

“Just one last dance” của Sarah Connor. Thanh Dạ từng nói qua, anh rất thích bài này.

Trước khi chia tay, thầm mong đem hơi ấm của bả vai đối phương lưu lại trong kí ức…… Điệu nhảy cuối cùng, cảm nhận được sự bi thương bất đắc dĩ trong sự dịu dàng nhàn nhạt. Thanh Dạ nói, lắng nghe ở ban đêm khi mọi thứ tĩnh lặng, dễ dàng nhất sinh ra đồng cảm.

Chu Luật cảm thấy gió rất lạnh, lại đóng cửa đi vào bên trong.

Trở lại trước máy tính, Chu Luật cầm lễ vật, đi NPC chỗ gửi một gói quà tặng Hồ Ly.

Có lẽ lễ vật trong trò chơi sẽ dễ dàng hơn làm cho đối phương nhận. Đương nhiên, kết quả cũng có thể là bị vứt bỏ hoặc trả về.

Ở nơi gửi hàng Chu Luật gặp Ly Ca. Giống cậu, Ly Ca cũng là đến gửi quà cho bạn.

“Đã lâu không gặp.” Chu Luật chào.

“Vâng…… Hội phó tới gửi quà?”

“Ừ.”

“Em cũng vậy……” Ly Ca ngại ngùng nói, “Bởi vì thời gian trước vừa vặn cùng người nọ cãi nhau, cho nên không thích hợp đưa tận tay……”

“Xem ra chúng ta giống nhau.”

“…… Người bạn kia của hội phó, chính là hội trưởng Cách Lãng Địch Á ạ?”

“Đúng vậy.”

Quá khứ của Chu Luật cùng Cách Lãng Địch Á, sớm trở thành một bí mật không hề bí mật.

“Hy vọng các anh có thể sớm ngày hòa giải.” Ly Ca chân thành nói, “Tình bạn nhiều năm như vậy, nhất định sẽ không vì một chút sự mà chấm dứt.”

“Cám ơn, em cũng vậy.”

“Ha ha…… Em bên kia hẳn là không có vấn đề gì.” Ly Ca nở nụ cười, “Cái tên kia giận dỗi là chuyện thường, hai ngày nữa thì tốt rồi.”

“Cái tên kia?”

“À…… Là chồng của em.”

“…… Hóa ra em đã kết hôn.” Chu Luật cũng mỉm cười nói, “Một chút cũng không đoán được.”

“Chỗ nào đoán không ra? Em kết hôn cũng đã lâu rồi.”

“Anh tựa hồ chưa nhìn thấy em cùng chồng đi cùng nhau bao giờ.”

“Em bận, anh ấy cũng bận, ở trong trò chơi có thể cùng nhau chơi đùa cùng nhau tán gẫu thời gian không nhiều như những người khác.” Ly Ca trả lời, “Hơn nữa cũng không phải cùng một công hội…… Cho nên bình thường đều là nói chuyện qua điện thoại và QQ.”

“À……”

Hôn nhân giả thường rất khó gắn bó. Tình trạng gặp mặt thì ít mà xa cách thì nhiều như vậy, đối với phát triển cảm tình của hai người mà nói rất bất lợi. Có điều nhìn Ly Ca…… dường như rất thỏa mãn.

“Vì sao không cùng nhau tham gia một công hội?”

Ly Ca do dự một lát, đáp: “Em trước khi quen anh ấy đã gia nhập Ánh Sáng. Em đối với hội cảm tình rất sâu đậm, không muốn rời đi. Mà anh ấy cũng có chí hướng của chính mình…… Cho nên chúng em quyết định không can thiệp ý nguyện của đối phương, cũng không hỏi thăm tổ chức nhiệm vụ công hội của đối phương. Nếu ở công thành chiến đụng độ, sẽ đem đối phương trở thành người xa lạ, phải làm gì cứ làm.”

Chu Luật cười: “Nói cách khác, đáng chết vẫn sẽ giết?”

“Đúng……”

“Hai người thật thú vị.”

“Em cũng thấy rất thú vị.” Ly Ca mỉm cười, “Khoảng thời gian trước thường xuyên cùng anh ấy chạm mặt. Em từng giúp một đám đội viên đuổi giết anh ấy, sau đó anh ấy còn oán giận em quá ác.”

“Cậu ta thuộc hội nào?”

Công hội từng cùng Ánh Sáng tiếp xúc ở công thành chiến, kỳ thật cũng không nhiều lắm.

“Hội phó……”

“Hử?”

“Em nói xong, anh không cần giật mình, càng không thể đuổi em đi……”

“…… Được.”

Bí mật gì, mà đến mức đuổi khỏi hội nghiêm trọng như vậy?

“Anh ấy là……” Ly Ca thật cẩn thận nói, “Người của Ngã Phật Từ Bi……”

“……”

Chu Luật ngơ ngẩn.

Đúng là một đáp án không thể tưởng tượng được.

“Hơn nữa anh ấy gọi là…… Thường Thế Chi Ám……”

“Thường Thế Chi Ám? Người sáng lập Ngã Phật Từ Bi?”

“Đúng……”

“……”

Chu Luật hoàn toàn á khẩu.

“Em chưa từng chủ động nói thật với mọi người, trước mắt tựa hồ chỉ có hội trưởng, chị Trà Trà cùng anh biết chuyện…… Đương nhiên, những gì chồng em làm cùng em không có liên quan gì. Thành lập đồng minh phản tứ đại công hội là ý nguyện riêng của anh ấy, em cũng không muốn can thiệp chuyện của anh ấy.”

“…… Anh hiểu được. Anh cũng sẽ không tùy tiện nói với người khác.”

Hơn nửa ngày, Chu Luật mới có phản ứng.

Hôm nay cậu lại một lần nữa sâu sắc cảm nhận được…… Ánh Sáng Chi Đường, rốt cuộc đều là những nhân vật thế nào đây……

Đã kết thúc cái đề tài đáng sợ phía trước, Chu Luật và Ly Ca lại tùy tiện hàn huyên mấy câu. Thời gian trước mắt càng ngày càng muộn, Chu Luật quyết định logout.

Trước khi đi, Ly Ca nhớ ra điều gì đó, gọi cậu lại:

“Hội phó……”

“Gì?”

“Hội trưởng, anh ấy……”

“…… Thanh Dạ gần đây rất ít khi xuất hiện. Em có việc tìm anh ta?”

“Không có việc gì. Chẳng qua em có mấy câu, vẫn muốn nói với hội phó.”

“Em cứ nói.”

Ly Ca tạm dừng một chút, nói:

“Kỳ thật, hội trưởng rất ít khi tín nhiệm một ai giống như tín nhiệm hội phó……”

“Hử?”

“Tuy rằng ở bề ngoài, hội trưởng đối với ai cũng tốt lắm. Nhưng mà em vẫn cảm thấy, hội phó ở trong suy nghĩ của anh ấy là đặc biệt…… Ở trong trò chơi này hội phó có lẽ là người hội trưởng tín nhiệm nhất, ỷ lại nhất…… đồng thời cũng là ‘thích nhất’.”

‘Thích nhất’.

Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, tại một khắc kia đã rơi mất.

“Ly Ca……” Chu Luật kêu lên, “Bỏ đi, đừng nói mấy thứ này.”

“Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi.” Chu Luật hạ giọng, “Anh out đây.”

Chương 25: Cho dù không có anh ta.

Chu Luật mặc dù là người hành xử trong trò chơi rất nghiêm túc, nhưng chưa bao giờ là người phân không rõ trò chơi và hiện thực.

Nghiêm túc thì cứ phải nghiêm túc, đó là thái độ làm việc nhất quán của cậu. Có điều, tình cảm ở trong trò chơi cùng thế giới hiện thực rốt cuộc có gì khác biệt, từ trước đến nay cậu đều rất rõ ràng.

Một tấm khăn che khuất tưởng tượng, mỗi một người đều có.

Đó là lí do vì sao một thứ có thể phát triển rất nhanh rất thuận lợi, cũng có thể nháy mắt hoàn toàn tan vỡ, mà con người, thì mãi mãi không thể đơn giản như vậy.

Trong hiện thực còn chưa tính. Vì sao ngay cả trong trò chơi tình cảm của bọn họ cũng có thể tưởng thật, vì sao cái loại tình cảm hư ảo này cũng có thể mãnh liệt như thế…… Đây là vấn đề Chu Luật không sao lý giải được.

Mà “thích” của Thanh Dạ rốt cuộc là mức độ nào, rốt cuộc có phải hay không chỉ là một lời thuận miệng vui đùa, Chu Luật cũng không thể lý giải.

.

Tối ngày hai mươi tư tháng mười hai, có một trận công thành chiến.

Đêm Noel, số người xin phép đã quá nửa. Trong đó có cả Thanh Dạ cùng Trà Trà.

Tháng này tính cả năm mới sắp tới, chỉ sợ đều là thời kì nước rút của công thành chiến.

Lượng view chiến báo trên diễn đàn cũng giảm xuống rất nhiều so với trước kia, các phóng viên liên tục oán giận vì sao mình không thể xin nghỉ. Thậm chí ngay cả được mọi người coi trọng nhất bảng xếp hạng, cũng mất đi địa vị tối cao dĩ vãng.

Điều này nếu xét theo một mặt khác, hầu hết các game thủ đều coi trọng tình cảm hơn lợi ích.

Đây chưa chắc đã không phải là một hiện tượng tốt.

.

Chu Luật theo thường lệ an bài ổn thỏa tổ đội cùng nhiệm vụ. Bắt đầu sửa sang lại hành trang của mình.

Hôm nay cậu không dùng char thần quan quen thuộc, mà chọn thích khách. Người công kích của công hội không đủ, cậu chỉ đành giảm bớt nhân số phụ trợ để bù vào lỗ hổng của đội ngũ.

Tiểu Hàn tuy rằng xấu tính chút, nhưng làm thần quan thủ thành, nên cũng không thiếu kỹ thuật. Trải qua mấy ngày rèn luyện do thiếu nhân số, Tiểu Hàn thao tác tiến bộ rất nhiều so với trước đây.

Tám giờ mười.

Vừa định phân phó mọi người bắt đầu, Thanh Dạ bỗng nhiên xuất hiện.

Đối với mọi người ở đây mà nói, người này cũng được coi là vị khách hiếm thấy.

“Lão đại, hôm nay rốt cuộc đi đánh nhau cùng bọn em?” Có người thực hưng phấn mà hỏi.

“Không.” Thanh Dạ mỉm cười, “Anh chỉ đến nhìn xem các cậu, chờ một chút lại đi.”

“Việc gì bận rộn như vậy? Lễ Giáng Sinh cũng không đến chơi?”

“Ha…… Lão đại nhất định là đi hẹn hò với bạn gái thôi.”

“Nhưng mà lão đại có bạn gái sao?”

“Cậu xem, chị Trà Trà không phải cũng không đến sao?”

“Á à…… Thì ra là thế.”

Tự nhận là phát hiện bí mật mọi người cùng nhau cười gian.

“Mấy đứa này……”

Thanh Dạ lắc đầu. Vừa không khẳng định cách nói của bọn họ, cũng không phủ nhận.

“Tốt lắm, đừng cười nữa. Phải xuất phát hiện giờ xuất phát đi.”

Một bên Chu Luật lên tiếng.

“Dạ…..”

Vây quanh Thanh Dạ mọi người lúc này mới lưu luyến tản đi, làm chính sự thôi.

“Thích khách Luật cũng rất phong cách thôi…… một chút cũng không thua kém tôi.”

Thanh Dạ tán thưởng tạo hình của Chu Luật, tựa hồ hoàn toàn không tính toán phải giải thích gì.

“Có thời gian nói lung tung, không bằng đến giúp một chút đi.” Chu Luật lạnh nhạt nói, “Làm hội trưởng, công thành chiến ở một bên xem trò vui thì ra cái gì.”

“Hiện tại tổng chỉ huy là Luật, cho nên tôi một chút cũng không lo lắng.” Thanh Dạ cười, “Tôi cũng sắp phải đi rồi.”

“Phải đi cứ đi, đừng ở chỗ này cản đường.”

“Luật, tâm trạng cậu……”

“Xin lỗi, thực khó chịu.”

“Đúng vậy……” Thanh Dạ xấu hổ cười cười, “Khó được đêm Noel, cậu không chuẩn bị tặng tôi cái gì à?”

“Anh muốn quà?”

“Vừa rồi tôi có gặp Quả Quả, cô bé ở trước mặt tôi khoe rất lâu……” Thanh Dạ cười, “Không nghĩ đến Luật cũng làm nhiệm vụ quà tặng, nói thật, rất muốn có cái rương Luật làm.”

Lời của Thanh Dạ làm Chu Luật nhớ tới bước cuối cùng của nhiệm vụ quà tặng, NPC thủ đô nói…… “Chiếc rương xinh đẹp, chứa đựng niềm vui bất ngờ. Hy vọng tâm ý của cậu có thể thật sự truyền đến đối phương……”

Hiện giờ NPC, được nâng cấp càng ngày càng chân thực. Câu nói kia ngụ ý là, cho dù món quà đưa đến tay đối phương, tâm ý của bạn cũng chưa chắc đã truyền được đến đối phương.

Nói như vậy, lại có ý nghĩa gì?

Chu Luật thản nhiên trả lời:

“Anh tới chậm rồi, cái rương cuối cùng đã tặng người khác.”

“Thật sao…… vậy thì thật đáng tiếc.”

“Tôi nên xuất phát.”

Chu Luật cắt ngang đề tài này.

“Luật, mấy ngày này vất vả cho cậu. Nhưng là vô luận thế nào, xin hãy bảo vệ Hưu Bá Luân.”

“Không cần anh nói.” Chu Luật đáp, “Cho dù anh cả ngày không đến, trái đất vẫn cứ quay như thường.”

“Luật……” Trong giọng Thanh Dạ có mấy phần bất đắc dĩ, “Qua mấy ngày nữa cậu sẽ hiểu. Mà có mấy lời…… tôi sớm muộn cũng nói với cậu.”

Sau khi nói xong, Thanh Dạ rời đi. Rời đi rất dứt khoát.

.

Công thành chiến đêm đó, tất cả hội viên đều được kiến thức một mặt khác của hội phó.

Thay đổi chức nghiệp, Chu Luật từ một người phụ trợ tận tâm tận lực trở thành một sát thủ cực kỳ khát máu. Mạnh mẽ loại bỏ tất cả chướng ngại, tựa hồ càng ngày càng dũng mãnh. Cậu chỉ dùng một tiểu đội đã đem tất cả những kẻ xâm phạm Hưu Bá Luân giết sạch, làm cho thời gian sau đó không kẻ nào còn dám xông lên, trước cổng thành vắng vẻ vô cùng.

Toàn bộ hội viên lần đầu tiên ở công thành chiến, sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là không có việc gì làm.

Mọi người nhất trí cho rằng Chu Luật là bị kích thích. Lại không biết Chu Luật đột nhiên bộc phát, chỉ là vì trạng thái tinh thần bị sa sút mà thôi.

Căn bản không cần thiết, bởi vì anh ta không ở mà khó chịu.

Cho dù không có anh ta, trái đất vẫn quay như bình thường.

Cho dù không có anh ta, mình vẫn có thể dẫn dắt mọi người bảo vệ Hưu Bá Luân.

Nếu bị việc nhỏ này nhiễu loạn tâm tư khiến cho Hưu Bá Luân thất thủ, chắc chắn sẽ bị chê cười. Chu Luật cũng nhất định không tha thứ cho chính mình.

Chu Luật không muốn bị bất cứ kẻ nào khinh thường.

Nhất là anh.

.

Cùng lúc đó, em gái của Chu Luật, Quả Quả đang một mình ở bình nguyên Áo Bố Nhĩ luyện cấp.

Trước kia cần người khác đi cùng mới có thể đánh lại trâu rừng, hiện giờ một người cũng có thể miễn cưỡng đối phó.

Anh trai Chu Luật vì mỗi tuần công thành chiến mà lo lắng, hơn nữa tâm trạng không tốt, Quả Quả không dám tùy tiện quấy rầy.

Tùy tùng vạn năm Thiên Lý, kỳ thật gần đây cũng ít khi xuất hiện bên cạnh cô. Trừ ngày hôm qua cùng đi làm nhiệm vụ quà tặng, thời gian còn lại cơ bản đều có việc bận.

Nói không chừng là đang tia chị gái nhà nào rồi…… Quả Quả nghĩ.

Một ngày nào đó, Thiên Lý sẽ kết hôn sau đó cả ngày bầu bạn bên cạnh vợ…… Mà mình tùy hứng như vậy, không biết anh ta có thể nhẫn nhịn được bao lâu?

“Như ý lang quân của em! ! a a a a a…… ! !”

Quả Quả giống như phát tiết đánh ra một đống chữ “A” dài ngoằng.

Đánh xong lúc sau, mới phát hiện vạch huyết của mình sắp sửa về không…… mà hai con trâu rừng, vẫn còn đang điên cuồng húc cô.

Lúc luyện cấp mà thất thần quả thực là tật xấu tồi tệ……

Quả Quả cố hết sức chống cự.

“Cô bé ngốc, muốn hỗ trợ không?”

Bên cạnh có người nhàn nhã hỏi.

Quả Quả rất muốn chửi đối phương vì sao còn thảnh thơi đặt câu hỏi, nhưng mà cô đã không có thời gian đánh chữ, chỉ phải dùng sức gật đầu.

Đối phương bật cười, tiến lên giúp cô giải vây.

“Hô……”

Vừa thấy nguy cơ giải trừ, Quả Quả khí thế lại nổi lên. Trừng đối phương nói:

“Hồ Ly đáng chết! Thấy em khó khăn còn không nhanh tới cứu, ở đấy mà nói nhảm nhí!”

Entry filed under: Thần Vô Chi Nguyệt. Tags: .

[1 người cha và 3 đứa con thượng] Chương 8 [Nhà có Đô Đô] Đô Đô bị đánh

3 phản hồi Add your own

  • 1. Thần Vô Chi Nguyệt « Đậu Hoa  |  Tháng Ba 5, 2011 lúc 11:09 chiều

    […] * Chương 16 * Chương 17 * Chương 18 * Chương 19 * Chương 20 * Chương 21 * Chương 22 * Chương 23, 24, 25 * Chương 26, 27, 28 * Chương 29 * Chương 30 * Chương 31 * Chương 32 * Chương 33 * […]

    Trả lời
  • 2. quyhoa  |  Tháng Ba 6, 2011 lúc 9:10 sáng

    tương tư rùi
    thanks

    Trả lời
  • 3. Tâm Lãng  |  Tháng Ba 7, 2011 lúc 10:25 sáng

    “có mấy lời…… tôi sớm muộn cũng nói với cậu.” Ngốc quá, người ta muốn tỏ tình kìa, nghe đi, cáu làm gì để mà phát tiết dữ vậy, Luật Luật?

    Thanh Dạ, khôn thế, kích cho em nó phải bộc lộ tình cảm a. Con người lạnh nhạt tương tư thật rùi.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Ba 2011
M T W T F S S
« Jan   Apr »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Ai choo O_o

  • 1,429,056 YJ

%d bloggers like this: