[Hoàng huynh] Đệ ngũ chương (Thượng)

Tháng Chín 22, 2010 at 4:52 chiều 1 Bình luận

HOÀNG HUYNH

Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ
Dịch giả: QT
Thể loại: cung đình, huynh đệ văn, ngược luyến, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn

~~^O^~~



Tay Cao Ca chợt run lên, nụ hoa mai mới hé trên tay y bay theo gió. Y khẩn trương đứng lên, lắp bắp hỏi: “Chiến… chiến báo? Hoa Đào Châu là nơi đất liền, cách biên giới rất xa, như… như thế nào có thể có chiến báo?” Tuy nói như vậy, nhưng vẫn có một nỗi sợ hãi mà y có thể lờ mờ đoán được dần dần nổi lên, khiến y sợ tới nỗi đứng cũng không vững.


Cao Thiên trầm mặc một lúc lâu, rồi bỗng nhiên nhẹ nhàng ra lệnh: “Tuyên.”
Sau đó hắn quay đầu nhìn Cao Ca, ngữ khí hết sức bình thản, thong dong: “Hoàng huynh, ngươi… ngươi thật không đoán ra được? Muốn hay không nghe ta giải thích…”


Không đợi hắn nói xong, Cao Ca liền bối rối lắc đầu nói: “Không… không thể nào…” Y cố gắng trấn tĩnh, một lần nữa ngồi xuống ghế đá, giọng vẫn chưa hết run rẩy: “Ta… ta mới nghe thấy chiến báo, đã… đã không còn tâm trí để mà đoán được gì.”


Trong mắt Cao Thiên chợt hiện lên một tia bí hiểm, khoé miệng lộ ra ý cười âm trầm khó hiểu, thản nhiên nói: “Vậy được, chúng ta thử xem người báo tin nói gì.”


Người báo tin từ Hoa Đào Châu tới mặt vẫn còn đầy bụi, vừa thấy Cao Thiên đã vội vàng quỳ xuống bẩm báo: “Tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế! Nha dịch từ Thanh thành xin cấp báo tin của Thái thú đại nhân. Ngày mùng 10 tháng 11, Trữ Phiên vương âm mưu làm phản, dẫn một vạn quân dưới trướng nhanh chóng chiếm lĩnh Hoa Đào Châu, đem toàn bộ quan lại nhốt vào trong lao. Quân phản loạn sau một hồi đánh chiếm, đã phá Lâm thành, Phong thành, hiện nay đội ngũ đã lên tới ba vạn quân đang vây kín Thanh thành. Thanh thành xin cấp báo, thỉnh Hoàng thượng cấp tốc phái viện quân tới nếu không Thanh thành sẽ sớm bị phá!”


Người báo tin vừa khóc vừa nói: “Hoàng thượng, Thanh thành bị vây hãm, Thái thú cùng Thành chủ đôi ba lần dẫn binh mà không phá nổi vòng vây. Bất đắc dĩ phải lệnh mười người báo tin tự phá vòng vây, cuối cùng chỉ còn mỗi thần sống sót tới được kinh thành. Tình thế vô cùng ác liệt, khẩn cầu Hoàng thượng cấp tốc phái binh tiếp viện giải vây!” Nói xong trên mặt đất không ngừng dập đầu.


Cao Thiên nghe xong chiến báo, một lời cũng không nói. Còn Cao Ca thì cả khuôn mặt đã trắng bệch không còn chút huyết, ngơ ngác ngồi một chỗ, ánh mắt ngây dại nhìn về phía Hoa Đào Châu, miệng lẩm nhẩm: “Vân nhi, ngươi… ngươi tại sao lại ngốc ngếch như vậy, ngươi… ngươi…” Trong mắt y hằn rõ tia thống khổ, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực.


Chợt nghe Cao Thiên cười lạnh nói: “Ngốc ngếch? Ngươi thật đúng là nực cười, hoàng huynh! Vân nhi kia một chút cũng không ngốc. Dẫn một vạn đại quân đánh chiếm Hoa Đào Châu, phá Lâm thành, Phong thành. Hiện nay có trong tay ba vạn quân vây khốn Thanh thành! Sáng suốt! Hắn quả thật rất sáng suốt a~ Mới hơn một tháng hắn đã có thể khởi quân. Sau đó lại thắng như chẻ tre, nếu lần này đoạt được Thanh thành, là nơi thuỷ lộ hiểm yếu thì dù ta có phái đại quân của triều đình tới cũng rơi vào thế khó khăn. Hơn nữa, đất vùng tây thổ lại dồi dào, được danh xưng là vựa lúa của quốc gia. Từ đó trở đi, hắn còn sợ cái gì nữa?”


Nói một hơi liền quay đầu lại chăm chú nhìn Cao Ca: “Hoàng huynh, ngươi thử nói xem, đệ đệ tốt Cao Vân của ngươi có thực ngốc nghếch hay không? Hắn một chút cũng không ngốc, thậm chí có phần còn rất khôn khéo a! Ha ha ha, không hổ là đệ đệ do chính ngươi quan tâm bồi dưỡng. Chỉ vì tức giận cho huynh trưởng bị soán mất ngôi hoàng đế mà tự mình dấy lên nghĩa quân bào thù. Hoàng huynh, ngươi nói xem ta đối đãi đệ đệ thế nào đây? Giam giữ hắn cả đời, hay là giết luôn? Hay là đày hắn ra khu mỏ đá như ngươi trước kia, bắt hắn cả đời lao dịch khổ sai?”


“Thiên… Thiên nhi… Ngươi… ngươi nói sao…” Biểu tình trên mặt Cao Ca càng ngày càng đỏ, y hô hấp cũng có chút khó khăn, miệng he hé hấp hấp tựa như cá phải rời khỏi nước. Một tay ra sức ôm chặt cổ, một tay bất giác nắm chặt vạt áo bên người.


Cao Thiên bị một trận cả kinh, vội vàng rời khỏi chỗ ngồi lao tới bên cạnh Cao Ca. Y nắm lấy tay Cao Thiên, dùng sức siết lại, mạnh tới mức các khớp xương đều nổi lên. Hô hấp của y ngày càng trở nên khó khăn kịch liệt, hiện tại chỉ còn tiếng thở hổn hển khiến Hoa Ngữ đứng bên cạnh cũng sợ tới ngây người. Chợt nghe Cao Thiên lạnh lùng lên tiếng: “Hoa Ngữ, thuốc viên trẫm đưa ngươi mang bên mình đâu? Mau lấy ra cho hoàng huynh uống!”


Hoa Ngữ ngẩn người, thầm nghĩ, thuốc viên nào? Nàng chợt nhớ tới lúc tiến cung, Cao Thiên từng thận trọng giao cho nàng một chiếc bình sứ vô cùng tinh xảo, lại dặn dò kỹ lưỡng rằng, Cao Ca từ nhỏ đã mắc chứng suyễn, mặc dù hiếm khi lên cơn nhưng thời điểm nhạy cảm như lúc soán ngôi như vậy, e rằng y gặp phải kích thích quá lớn mà phát tác nên buộc nàng phải hầu hạ bên cạnh Cao Ca một tấc không rời, một khi thấy bệnh phát tác lập tức cho y uống thuốc.


Hoa Ngữ nghĩ đến đây, vội lôi chiếc bình sứ từ một cái túi nhỏ trong người ra, sau đó đưa Cao Thiên đã thấy hắn chộp lấy, không chần chừ đổ ra một viên nhét vào miệng Cao Ca. Cao Thiên không ngừng vuốt ngực Cao Ca, bên cạnh lại nhẹ giọng khuyên bảo: “Không sao không sao, tất cả đều đã qua rồi. Hoàng huynh, ngươi đừng nôn nóng, đừng nôn nóng, có ta đây.”


Cao Ca vẫn như cũ thân mình không khỏi run rẩy. Qua một lúc lâu, hô hấp mới dần bình ổn nhưng trên khuôn mặt, đặc biệt đôi lông mày thanh tú vẫn toát lên vẻ thống khổ. Trong lúc Hoa Ngữ vẫn còn lo lắng dược liệu không đủ công hiệu liền thấy y đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi về phía mấy hòn giả sơn, sau đó cả người vô lực ngã về phía Cao Thiên.


Cao Thiên vội vàng ôm lấy y, cởi áo choàng của mình khoác lên người y, sau đó ôm y nhanh chóng hồi cung, nói với Hoa Ngữ: “Mau lấy nước ấm cùng khăn mặt!” Nói xong liền lấy từ đầu giường một lọ sứ khác, đổ ra một viên màu đỏ, tự mình uống một ngụm nước, đưa viên thuốc vào miệng Cao Ca rồi cúi người ghé sát vào miệng y, chậm rãi dùng nước trong miệng giúp y nuốt viên thuốc xuống.


Hoa Ngữ dâng lên nước ấm cùng khăn mặt, Cao Thiên liền cởi bỏ y phục của Cao Ca, dùng khăn mặt nóng chà sát không ngừng vào ngực y. Hắn dùng một chút nội lực bởi vậy nhiệt khí từ khăn mặt dần dần thấm vào trong da thịt. Qua một khắc, sắc mặt trắng bệch của Cao Ca đã có chút huyết sắc, chậm rãi mở mắt.


Cao Thiên nhẹ nhõm thở ra một hơi, vui sướng nói: “Hoàng huynh, ngươi tỉnh rồi? Vừa rồi ngươi dọa ta sợ chết mất thôi!” Nói xong quay đầu phân phó Hoa Ngữ: “Chứng suyễn của hoàng huynh cũng không nặng lắm, bình thường không dễ bị nhiễm lạnh, cũng không kị hoa cỏ côn trùng, rất ít khi phát tác, hai mươi năm qua cũng chỉ phát tác hai lần mà thôi nhưng một khi đã phát tác thì nhất định không thể để bị nhiễm lạnh, nếu không bệnh sẽ ngày càng nặng, đến lúc đó thì có là Đại La Kim Tiên cũng không cứu được y. Vì vậy ngươi phải nhớ kỹ, một khi y phát bệnh, phải lập tức làm như trẫm vừa rồi, sau đó cho dù có là đại sự gì cũng phải nhanh chóng bẩm báo cho trẫm.”


Hoa Ngữ gật đầu đáp ứng, Cao Ca ở bên cạnh nghe, mặt không chút phản ứng, một lúc lâu sau buồn bã lên tiếng: “Chứng suyễn của ta, theo lời ngươi nói thì cũng chỉ phát tác được hai lần. Xưa nay đều là ta giấu cả ngươi và Vân nhi, tới Phụ hoàng cũng không biết, ngươi tại sao lại rõ ràng như vậy?”


Cao Thiên cười ha hả nói: “Chuyện của ngươi có cái gì mà ta không biết, ngươi cho là giấu được ta sao? Ngày trước ta bám dính ngươi thế nào chắc ngươi vẫn còn nhớ. Cứ mỗi lần chạy đi tìm ngươi, ngươi chẳng những không ra chơi với ta còn tìm cách trốn biến. Bị thái giám của ngươi cản một lần, lần sau ta biết cách lén đi đường khác. Lần đó chạy tới, liền nhìn thấy ngươi đang hô hấp cực kỳ khó khăn. Lúc đó ta còn nhỏ, bị bộ dạng lúc đó của ngươi doạ cho sợ hãi, cũng không biết nên làm thế nào, lại càng không dám quấy rầy ngươi. Sau đó mới thấy ngươi dần dần hồi phục, ta hiểu là do ngươi sợ mọi người lo lắng, vì thế liền lặng lẽ rời đi.”


Cao Ca trầm mặc. Y vẫn luôn nhớ rõ lần đầu tiên khi chứng suyễn của mình phát tác, đó là khi mẫu thân qua đời. Y khóc tới mức cổ họng khản đặc, rồi bỗng nhiên không thể thở nổi. Lần thứ hai chính là lúc phụ hoàng trầm mê đan dược, y khuyên can không được, ngược lại còn bị răn dạy nghiêm khắc. Vừa phẫn nộ, vừa lo lắng khiến chứng suyễn không dự liệu được mà lại tái phát. Mấy năm gần đây chưa có lần nào tái phát, không nghĩ rằng Cao Thiên dù mới chỉ nhìn thấy qua một lần liền nhớ tới tận bây giờ, thậm chí còn cẩn thận chuẩn bị thuốc. Nhìn hắn thông thạo phương pháp chữa bệnh như vậy, chắc chắn đã nghiên cứu về chứng suyễn của y từ lâu.


Quả nhiên, chợt nghe Cao Thiên tiếp tục nói: “Ta sau đó trở về liền hỏi sư phụ. Sư phụ chỉ bảo rằng, bệnh của ngươi chỉ phát tác khi cảm xúc bị ép tới cùng cực. Sau đó, sư phụ đưa cho ta một quyển sách dược, từ đó trở đi ta chuyên tâm nghiên cứu, nếu không ngày hôm nay thấy nguy cũng không thể cứu được ngươi. Tuy nhiên, ta vẫn cứ vọng tưởng, sự kiện bức vua thoái vị sẽ khiến ngươi bệnh cũ tái phát. Không ngờ ngươi vẫn cứ lương thiện, cho dù ta đối ngươi làm ra sự kiện đó, ngươi trước sau vẫn không phát cái bệnh dễ chết này. Cho tới hôm nay, vừa nghe Vân nhi mưu phản, ngươi…”


Hắn cười khổ, buồn bã nói: “Hoàng huynh, Vân nhi trong lòng ngươi hoá ra sâu nặng như vậy? Vừa nghe hắn dấy binh mưu phản, ngươi liền bệnh cũ tái phát, còn ói ra huyết. Còn ta thì sao? Có phải trong lòng ngươi, ta chẳng có lấy một vị trí quan trọng. Tựa như trước nay ngươi nói, bị ta soán ngôi đoạt vị đối với ngươi cũng chỉ như bị chó qua đường cắn một phát. Ngươi đương nhiên không thể chỉ vì bị chó cắn mà thương tâm phẫn uất.”


Từ xưa đến nay, Cao Ca luôn chỉ thấy một Cao Thiên kiêu ngạo, tự tin, chưa từng thấy hắn biểu hiện bộ dáng dằn vặt, cam chịu như vậy, trong lòng không khỏi nổi lên một trận đau xót, liền làm bộ tức giận vỗ hai phát vào tay hắn: “Được rồi, ta mang bệnh cũng đã muốn chết rồi. Phát bệnh một lần ngươi còn chưa thấy đủ sao còn muốn ta phát vài lần nữa? Nếu giả sử ngày đó ta thực sự tái phát thì liệu có dễ dàng tha thứ cho ngươi như vậy không? Huynh đệ chúng ta phải làm sao để có thể chung sống yên vui như ngày xưa đây?”


Y tuy rằng mạnh miệng như vậy nhưng bên trong đang rất chột dạ bởi ngay cả chính y cũng không hiểu vì sao khi bị Cao Thiên bức tới nông nỗi đó mà bản thân lại không hề cảm thấy khó thở, thậm chí cũng chẳng thèm thổ chút huyết nào. Đó chính là thời khắc thê thảm, nhục nhã nhất cuộc đời, vậy thì tại sao? Nghĩ lại quả thật khó trách Cao Thiên khi hắn u oán mà nói rằng, trong lòng y hắn chẳng khác gì một con chó. Chỉ có trong lòng Cao Ca là hiểu rõ nhất, y đối với hai đệ đệ của mình đều là tình cảm trân trọng như nhau.


Lắc lắc đầu, y muốn đem toàn bộ vấn đề khó muốn chết này loại ra khỏi đầu. Y luôn luôn là như vậy, đối với mỗi chuyện nghĩ mãi không ra, thì tốt nhất là không nghĩ nữa. Ngẩng đầu nhìn Cao Thiên ngồi bên cạnh mình, y lén thở dài một hơi, thầm nghĩ, tốt rồi tốt rồi, xem ra câu nói dối của mình quả nhiên có tác động đến tâm khảm của Thiên nhi.


Chợt nghe Cao Thiên phân phó thái giám Tiền Trung đi chuẩn bị huyết thang hồng tảo cùng các loại thuốc bổ khác khiến cho Cao Ca sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội túm lấy vạt áo hắn liều mạng lắc đầu, tỏ vẻ rằng tuy bản thân có thổ ra chút huyết nhưng vẫn tràn đầy sinh khí, không cần mấy cái thứ kia đâu.


Cao Thiên thấy y vừa thổ huyết đành chiều theo ý y. Hai huynh đệ nhất thời không nói câu nào, Cao Ca nhịn không được liền khơi mào câu chuyện, lắp bắp hỏi Cao Thiên: “Thiên nhi… chuyện…. chuyện của Vân nhi ngươi định xử trí ra sao?”


Cao Thiên cười lạnh một tiếng. Hắn biết, hoàng huynh của hắn chỉ tâm tâm niệm niệm đối với tên đệ đệ kia mà thôi. Trong mắt chợt hiện lên một tia dị quang thâm trầm, một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng: “Hỏi rất hay, có điều ta sợ là hỏi sai đối tượng rồi. Hoàng huynh, chính là ta phải hỏi ngươi, chuyện của Vân nhi ngươi định xử trí thế nào?”


Ánh mắt hắn sáng ngời, nhìn chằm chằm Cao Ca khiến y rùng mình. Trong ánh mắt kia, y có thể thấy được sát khí, đúng vậy, bừng bừng sát khí. Y không thể tin nổi, hai người đệ đệ y rất mực yêu thương, đến nay một trong hai người lại có sát ý đối với người kia. Tay y vội nắm lấy một góc chăn, thật lâu sau mới run rẩy nói: “Không phải ta định thế nào, Thiên nhi, Vân nhi… cũng là đệ đệ của ngươi a. Tuy rằng không cùng mẫu thân, nhưng trong người chúng ta đều chảy chung một dòng màu, ngươi… ngươi thật sự nhẫn tâm xuống tay với hắn sao?”


Cao Thiên một lần nữa cười lạnh, nắm chặt lấy tay Cao Ca: “Hoàng huynh, ngươi chỉ có thể nhìn thấy sát ý của ta, làm sao biết được ngàn dặm xa xôi ngoài kia, bảo bối Vân nhi mà ngươi lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm nhớ kỹ đó, có hay không cũng đầy sát ý đối với ta? Nếu không có dã tâm, hắn làm sao dám mưu phản. Hoàng huynh, ngươi với hai người chúng ta không giống nhau, ngươi thật sự thương chúng ta, cho dù thế nào ngươi cũng không bao giờ xuống tay giết chết chúng ta. Còn hai người chúng ta, nếu ta không giết hắn thì hắn cũng sẽ giết ta. Cuối cùng một trong hai người chắc chắn có kẻ phải chết, ngươi có hiểu không, hoàng huynh?”


Hắn đứng dậy, nhìn về phía bầu trời xa xa qua khung cửa sổ, trầm ngâm một lúc lâu, sau đó lạnh lùng nói: “Dấy binh mưu phản, ta phải ngự giá thân chinh đi. Nếu ngươi muốn gặp huynh đệ tốt của ngươi thì đi theo ta, cho ngươi tận mắt nhìn thấy, đệ đệ mà ngươi luôn miệng nhắc tới, có bao nhiêu thù hận cùng sát khí trong đáy mắt, ngươi sẽ biết lời ta nói hôm nay không hề sai.”


Cao Ca vô lực ngửa người tựa đầu vào thành giường, hai hàng lệ cứ theo hốc mắt y mà chảy xuống. Nắm chặt vạt áo trước ngực, chỉ còn có thể lẩm nhẩm một câu: “Thực… thực sự không còn cách nào khác sao? Thực sự không làm thế nào để vẹn cả đôi đường sao? Thiên nhi… Vân nhi, vì cái gì hai huynh đệ các ngươi lại phải tương tàn? Vì cái gì thân làm ca ca như ta đây, đến bây giờ lại cảm thấy thất bại như vậy.”


Y bỗng nhiên khóc dữ dội, bộ dạng thống khổ khiến cho Hoa Ngữ bên cạnh đứng nhìn không khỏi đau lòng.

Advertisements

Entry filed under: Hoàng huynh.

[Thần Vô Chi Nguyệt] Chương 1 [Dạ thuật]Trích đoạn (1)

%(count) bình luận Add your own

  • 1. hoaquynh123  |  Tháng Tư 10, 2011 lúc 4:59 chiều

    thank ss nha

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Họ yêu nhau <3

Thông báo

Lịch

Tháng Chín 2010
H B T N S B C
« Th8   Th10 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Ai choo O_o

  • 1,476,138 YJ

%d bloggers like this: